"Nói nhảm cái gì thế!" Vương ca hét lớn, "Tao còn tưởng mày có ý kiến hay gì, chúng ta có tổng cộng sáu người vào, mày định để bốn người chết à?"
Tề Hạ thấy mấy người cách đó không xa cảm thấy thú vị, đi sang một bên tìm một cái thùng gỗ bỏ đi ngồi xuống, lẳng lặng nhìn chằm chằm mọi người.
Do Địa Ngưu luôn quay lưng về phía anh, không nhận ra anh đi vào sân chơi của mình, mấy người đàn ông ở xa cũng chỉ coi Tề Hạ là "Người tham gia" bình thường vây xem, không ai để ý.
"Vương ca anh nghĩ kỹ đi!" Người đàn ông béo đeo kính giải thích, "Sức lực của mỗi người chúng ta đều có hạn, bây giờ đã tiêu hao hơn nửa rồi, nếu mỗi lần giết một người lại thử một lần, chưa đợi thắng con trâu này, sức lực của chúng ta đã cạn rồi!"
"Cậu..." Vương ca nghe câu này rõ ràng do dự.
"Thay vì chúng ta liên tục thử nhiều lần phát hiện không được, chi bằng chúng ta một lần để cô ta không dùng tứ chi, như vậy chẳng phải thắng chắc sao?" Người đàn ông béo lại nói, "Anh muốn đánh cược tỷ lệ thắng mong manh, hay là muốn trăm phần trăm thắng lợi a?!"
Lúc này ngoại trừ người đàn ông béo đeo kính, năm người còn lại đều lộ vẻ khó xử.
Sáu người phải chết bốn người, trò chơi kéo co trông có vẻ đơn giản này, lại trở thành trò chơi chí mạng với tỷ lệ tử vong lên đến 66.6%.
"Anh còn do dự gì nữa a?!" Người đàn ông béo lại nói, "Trò chơi này chúng ta thắng thì mỗi người có mười viên 'Đạo', anh biết mười viên 'Đạo' nhân đôi bốn lần là khái niệm gì không?! Lấy mười nhân hai, nhân bốn lần, mỗi người một trăm sáu mươi viên 'Đạo' đấy!!"
"Hả?" Vương ca sững sờ, "Tính thế này sao? Tôi tưởng mỗi người chỉ có bốn mươi viên..."
Mọi người nghe xong lần lượt nhìn về phía Địa Ngưu, mà Địa Ngưu lúc này cũng mỉm cười gật đầu, nói: "Cậu tính không sai, mỗi người một trăm sáu mươi viên 'Đạo', các người định quyết định thế nào?"