Trần Tuấn Nam và Kiều Gia Kính đi trên đường, hai người thay đổi dáng vẻ cười đùa ầm ĩ ngày thường, đều vô cùng im lặng.
Không phải hai người gặp phải nguy hiểm gì, mà là sau lưng họ còn có một người đi theo.
Một người phụ nữ.
"Hai người rốt cuộc muốn đi đâu thế?" Tần Đinh Đông hỏi sau lưng hai người, "A Kính, cậu thật thà nhất, nói cho chị biết chúng ta đi đâu?"
"Ơ... là đi tìm người nha." Kiều Gia Kính cười khan.
"Tìm ai?"
"Tìm chuột." Kiều Gia Kính tiếp tục trả lời.
"Là ‘Con Giáp’ à?" Tần Đinh Đông cười cười, "Địa Thử hay Địa Thử?"
"Địa Thử nha người đẹp." Kiều Gia Kính vừa trả lời vừa đưa tay kéo Trần Tuấn Nam, rõ ràng là cầu cứu.
Nhưng Trần Tuấn Nam cứ như không nhìn thấy, cứ né sang một bên.
"Thật là..." Kiều Gia Kính thực sự hơi không nhịn được nữa, quay đầu lại nói nhỏ, "Tuấn Nam cậu quá đáng lắm nha... núi đao biển lửa hai ta đều cùng nhau vào sinh ra tử, bây giờ cậu ném mình tôi nói chuyện với người đẹp này, đây chẳng phải người quen của cậu sao?"
"Lão Kiều... hôm nay không giống trước kia..." Trần Tuấn Nam cũng cười khổ nói, "Dao chém và đạn bắn tiểu gia đều có thể đỡ cho anh, chị Đông tôi không đỡ được. Anh đỡ giúp tôi một lúc đi."
Thấy Trần Tuấn Nam khó xử như vậy, Kiều Gia Kính chỉ đành tiếp tục kiên trì nói chuyện với Tần Đinh Đông.
Nhưng theo anh thấy, cô gái này cũng không đáng sợ lắm, nói chuyện cũng coi như khách sáo, giọng điệu cũng rất hòa nhã, không biết Trần Tuấn Nam rốt cuộc chọc giận cô ấy thế nào, mà lại sợ thành thế này.
Ba người trò chuyện vô cùng gượng gạo, rất nhanh đã đến sân chơi của Địa Thử.
Địa Thử lúc này đang đứng trước cửa, quay đầu nhìn về phương xa, thậm chí không chú ý đến ba người trước mắt đi tới.
"Ô! Trùng hợp vậy!" Trần Tuấn Nam thấy Địa Thử lập tức tỉnh táo hẳn, hét lớn, "Đây chẳng phải là con chuột lớn nội tâm nhất trong ‘Con Giáp’ sao?!"