Tề Hạ theo chỉ dẫn của hai tấm bản đồ, đi đến con hẻm tối tăm này.
Anh rất khó tưởng tượng có ‘Con Giáp’ lại mở sân chơi của mình ở một góc khuất bí mật như vậy.
Lúc này ở góc tường tối tăm, có một con "Địa Cẩu" trông có vẻ rất lười biếng đang dựa vào góc tường ngồi, giống như đang ngủ gật.
Hắn ta ở trần mặc áo vest, lộ ra những đường nét cơ bắp rõ ràng trên cơ thể.
Tề Hạ từ từ đi tới, che khuất tia sáng duy nhất, đứng trước mặt Địa Cẩu.
Còn Địa Cẩu cũng lười biếng ngẩng đầu lên, hờ hững nhìn Tề Hạ một cái, sau đó lại giả vờ như không thấy cúi đầu xuống.
Hành động của đối phương lập tức khiến Tề Hạ cảm thấy tò mò.
Bất kể đối phương là đồng đội cũ của mình hay là người của "Thiên Long", "Thanh Long", đều không nên lộ ra biểu cảm này.
Biểu cảm này trông như chưa từng quen biết mình vậy.
"Này." Tề Hạ gọi, "Ngẩng đầu lên nhìn tôi."
Địa Cẩu nghe xong từ từ nhíu mày, khuôn mặt chó săn có chút bực bội ngẩng lên.
"Anh ngông cuồng lắm." Địa Cẩu đáp, "Anh đối mặt với ‘Con Giáp’ khác cũng nói chuyện như vậy sao?"
"Thú vị đấy." Tề Hạ nhẹ giọng nói, "Anh không biết tôi?"
"Tôi có cần thiết phải biết anh không?" Địa Cẩu lại hỏi, "Anh là vong hồn dưới tay tôi trước kia hả?"
Câu trả lời của đối phương giống như thực sự chưa từng gặp mình, đây là tình huống Tề Hạ chưa từng lường trước.
Con Địa Cẩu này xuất hiện trên bản đồ của "Thanh Long", cũng xuất hiện trong phòng "Tạo phản", thậm chí còn nhờ người khác chuyển lời cho mình, một người như vậy lại hoàn toàn không biết mình?
"Người anh em." Địa Cẩu tiếp tục ngước đôi mắt ngái ngủ lên nói, "Anh không phải là tay lão luyện chứ?"
"Hửm?"
"Là tay lão luyện thì đừng làm phiền tôi nằm ườn nữa." Địa Cẩu xua tay, "Anh cũng biết đấy, tôi là 'Chó', trò chơi của 'Chó' không thể một người tham gia được. Anh cứ tìm đại ‘Con Giáp’ khác mà quậy phá, đừng ở chỗ tôi nữa."