"Mẹ ơi..." Trần Tuấn Nam từ từ mở to mắt, dường như nghĩ đến điều gì, "Anh nói là..."
Trần Tuấn Nam suýt chút nữa hét lên "Đồng đội của cậu biến thành kiến hôi", nhưng nghĩ nửa ngày vẫn nuốt xuống.
Chuyện ngay cả "Kiến hôi" cũng giấu giếm, mình không tiện nói toạc ra.
"Trần Tuấn Nam, chính cậu cũng nói... tám đồng đội trong phòng tôi đều là tổ chức lại." Tề Hạ nói, "Vậy cậu cho rằng tám người trước đó đi đâu rồi?"
Tuy Tề Hạ không nói rõ ràng, nhưng Trần Tuấn Nam đã hoàn toàn hiểu ý này rồi.
Giả sử tám người vẽ trên bản đồ này đều là đồng đội cũ của Tề Hạ, họ theo chỉ thị của Tề Hạ trở thành ‘Con Giáp’, vậy chuyện tiếp theo có chút đáng suy ngẫm rồi.
Trong đó người leo nhanh nhất, cao nhất đã thăng cấp thành "Rồng".
Người có thể trở thành "Rồng" hẳn phải là đồng đội đắc lực nhất dưới trướng Tề Hạ, nếu không, căn bản không thể trở thành người đứng đầu ‘Con Giáp’.
Nhưng vị "Rồng" này, hoặc vì lộ thân phận, hoặc vì phạm quy tắc nào đó, hiện nay bị giáng làm "Kiến hôi". Hắn không chỉ mất đi tất cả hiện tại, còn mất đi cơ hội kề vai chiến đấu với Tề Hạ.
Hiện tại "Rồng" đã trở thành "Kiến hôi" đến trước mặt Tề Hạ, nói cho anh biết phải cẩn thận "Rồng" hiện tại.
Suy luận như vậy thì mọi thứ đều hợp lý rồi.
"Lão Tề... có thể là thật không?" Trần Tuấn Nam hỏi.
"Giống như tôi vừa nói..." Tề Hạ thở dài: "Hắn bây giờ ngay cả 'Người' cũng không tính, hoàn toàn không cần thiết phải mạo hiểm lớn như vậy đến đây nhắc nhở tôi. Hắn rõ ràng có thể mặc kệ tôi, nhưng vẫn khăng khăng truyền đạt thông tin này cho tôi, chỉ có thể khiến tôi cho rằng thông tin này đối với hắn cực kỳ quan trọng. Có ai sẽ mạo hiểm truyền đạt một tin giả không có lợi gì cho mình chứ?"