Thanh thiết kiếm đen sì này kêu ai oán một hồi trong tay Trương Sơn, cuối cùng không còn động tĩnh gì nữa.
"Quả nhiên giống vật sống... lạ thật đấy."
Trương Sơn thấy hắc kiếm không còn phản ứng, tùy ý ném nửa đoạn còn lại xuống đất.
Lão Lữ thấy vậy quay đầu lại, vừa gãi vệt máu trên bụng mình vừa hỏi: "Tiểu Mắt Kính, không sao chứ?"
"Em không sao, Lão Lữ." Tiểu Mắt Kính đưa tay đẩy gọng kính, "Anh cứu em, em sẽ nghĩ cách báo đáp anh."
"Cái gì mà tôi cứu cậu chứ, vẫn là báo đáp Trương Sơn đi."
Lão Lữ đánh giá Tiểu Mắt Kính một chút, phát hiện cậu ta quả thực không sao nữa, bèn quay đầu nhìn Trương Sơn.
"Trương Sơn, chúng ta tiếp theo làm thế nào? Tình hình bây giờ mẹ nó gai góc lắm đấy?"
"Có gì mà gai góc?" Trương Sơn cười khẽ một tiếng, "Tôi đi gặp bọn họ chút, nếu đàm phán không xong, tôi không ngại hạ gục cả hai đâu."
Trương Sơn vừa nói vừa đi về phía trước, còn Lão Lữ và Tiểu Mắt Kính theo sát phía sau.
Hàn Nhất Mặc thấy ba người phía xa chậm rãi đi tới, đưa tay kéo kéo Bác sĩ Triệu.
"Này... tôi, tôi vừa rồi không nhìn nhầm chứ? Người đó hình như bắt được 'Thất Hắc Kiếm' xong, đập gãy trên mặt đất rồi."
Bác sĩ Triệu nghe xong lắc lắc cái đầu hơi choáng váng của mình, nhìn về phía xa: "Không, không thể nào...? Thanh kiếm đó lúc nãy cũng cứng rắn giết mấy 'Người có Tiếng Vọng', nếu có thể bị bẻ gãy thì đã sớm gãy rồi..."
"Nhưng tôi hình như thực sự nhìn thấy..." Hàn Nhất Mặc ngơ ngác nói, "Kiếm của tôi mất rồi..."
"Đừng đứng ngốc ra đó nữa..." Bác sĩ Triệu quay đầu nói, "Đã ra tay giết người rồi... dừng lại cũng không giải thích được, gọi thêm một thanh nữa đi!"
Hàn Nhất Mặc gật đầu, sau đó nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm: "Thành phố này kẻ ác nhiều như vậy... 'Thất Hắc Kiếm' tại sao không đến xét xử?"