Tề Hạ bước ra khỏi cửa, đi chưa được mấy bước đã thấy một cái xác nằm im lìm bên vệ đường.
Lưng cái xác này máu thịt be bét, trông như bị khắc vài chữ.
Và từ cửa sòng bạc đến đây, dọc đường đều có vết máu kéo lê. Xem ra người này chính là Tiểu Trình, người đã cùng anh đánh cược trước đó. Bây giờ đã chết rồi.
Nhưng cậu ta chết thế nào?
Tề Hạ nheo đôi mắt xám trắng, bước lên vài bước, từ từ ngồi xổm xuống, nhìn những chữ trên lưng đối phương.
"Điên Phúc Chi Thủy" (Sự khởi đầu của lật đổ)!
Tề Hạ đưa tay sờ lên bốn chữ này, nói ra cũng lạ, tuy bốn chữ này được khắc lên lưng đối phương bằng phương pháp rất thô bạo, nhưng lại lờ mờ nhận ra nét chữ.
Trông giống chữ của chính anh.
"Lạ thật..." Tề Hạ nói nhỏ, "Mình khắc bốn chữ này lên người cậu ta kiểu gì?"
Anh dừng lại một chút, khóe miệng nhếch lên: "Chẳng lẽ không khéo thế, cậu chính là 'Nhập Mộng' sao?"
Chỉ tiếc cái xác đã chết không thể trả lời anh được nữa.
Tề Hạ đứng dậy, búng đi vết máu trên đầu ngón tay, sau đó lạnh lùng nhìn cái xác một cái, nói: "Nếu thực sự là 'Nhập Mộng' thì chết ở đây quá hời cho cậu rồi. Lát nữa cậu đến 'Thiên Đường Khẩu' tìm tôi, tôi sẽ sắp xếp lại cách chết cho cậu."
Cái xác nằm im lìm trên mặt đất, không nhúc nhích.
Tề Hạ từ từ nở nụ cười: "Nghe thấy chưa?"
Lại đợi thêm vài giây, anh như đã nhận được câu trả lời của đối phương, hài lòng quay người rời khỏi con phố, đi về hướng "Thiên Đường Khẩu".
Còn Trần Tuấn Nam đi theo sau ra hiệu bằng mắt với Kiều Gia Kính, Trịnh Anh Hùng và Điềm Điềm ở một bên cũng trốn trong góc tường lén lút quan sát.
"Lão Kiều, Lão Kiều, anh thấy chưa?" Trần Tuấn Nam nói nhỏ.
"Tôi thấy rồi!"
"Tên nhóc Lão Tề thần kinh thực sự không bình thường rồi..." Trần Tuấn Nam nói.
"Nhưng tại sao chúng ta phải lén lút theo dõi anh ấy chứ..."