"Đúng vậy." Chị Tư Duy gật đầu, "Em vừa nhắc đến vương miện và bảo kiếm, chị liền nghĩ ngay đến 'Hoàng tử Hạnh phúc'."
Tuy tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện, nhưng chưa từng nghe câu chuyện này.
"Có thể kể cho em nghe không?"
Chị gái kể, rất lâu trước kia có một con chim én bay về phương Nam tránh rét, nhưng không cẩn thận bị tụt lại phía sau.
Nó đậu trên vai một bức tượng ở giữa thành phố, và bức tượng đó chính là "Hoàng tử Hạnh phúc", hai mắt của bức tượng này đều là đá quý, trên người còn dát vàng lá.
Chàng đứng sừng sững giữa thành phố, mỗi ngày nhìn ngắm thần dân khổ nạn của mình. Chim én vốn định rời đi tránh rét, nhưng Hoàng tử Hạnh phúc lại cầu xin chim én mổ hai viên đá quý ở mắt mình ra tặng cho người nghèo, tiếp đó là vàng lá trên người mình.
Họ trong mùa đông này đã giúp đỡ rất nhiều người nghèo.
Nghe đến đây, tôi rất vui. Đúng vậy, tôi chính là muốn làm hoàng tử như thế. Chàng sẽ giúp đỡ tất cả mọi người, là "anh hùng" của tất cả mọi người.
Cho dù chàng chỉ là một tảng đá, cho dù chàng không làm được gì cả, nhưng chàng có thể bỏ ra tất cả của mình.
Vốn tưởng tôi cuối cùng cũng tìm được phương hướng của mình, nhưng kết thúc của câu chuyện này khiến biểu cảm của tôi dần trở nên thất vọng.
Chị gái nói vì chậm trễ thời gian, chim én vì không bay về phương Nam, ngược lại chết rét trong mùa đông lạnh giá này.
"Hoàng tử Hạnh phúc" cũng vì mất đi tất cả trang sức trên người mà trở nên vô cùng xấu xí, chẳng bao lâu sau đã bị người ta dỡ bỏ.
Tức là, sau khi "Hoàng tử Hạnh phúc" và chim én cùng nhau giúp đỡ người nghèo trong cả thành phố, lại bị họ tự tay đưa vào địa ngục.
Chị Tư Duy kể xong câu chuyện, vẻ mặt có chút bi thương hỏi: "Em trai Anh Hùng... em muốn làm 'Hoàng tử Hạnh phúc' không?"