Trở lại thế giới thực, tôi lại một lần nữa cảm nhận được cảm giác bất lực đó.
Tôi dù thế nào cũng không tránh khỏi trận động đất đó, tôi cũng không cứu được Hứa Gia Hoa.
Ba và mẹ tôi vẫn không nói chuyện với tôi.
Thực ra tôi nhớ những ngày tháng ở "Nhà tù" hơn. Ở đó, cả ngày đều sẽ có người chú ý đến tôi, còn có chị Tư Duy ở bên cạnh tôi.
Có lẽ... đó mới là "Gia đình" thực sự của tôi sao?
Nhưng tôi rốt cuộc là đứa trẻ hư thế nào, mới có thể quen với cuộc sống trong "Nhà tù" chứ?
Trong một khoảng thời gian rất dài tiếp theo, tôi đều đi lại giữa thế giới thực và "Nhà tù".
Cũng bắt đầu từ ngày đó, không gặp lại anh Cố Vũ nữa.
Chỉ có chị Tư Duy ở đây với tôi. "Gia đình" của chúng tôi đang tập hợp đủ loại người nhà với tốc độ vô cùng đáng sợ. Căn cứ của chúng tôi cũng không ngừng thay đổi.
Tôi đã không đếm xuể hiện tại có bao nhiêu người, chỉ biết nhìn qua đen kịt một mảnh. Chị Tư Duy nói: “Quy mô hiện tại chắc đã vượt quá một ngàn người rồi.
Tin tốt là, "Mùi thơm" của một số người nhà trong đó kết hợp lại, vậy mà có thể sản xuất ra bánh bao cho chúng tôi.
Sau này chúng tôi không cần phải đi khắp nơi tìm đồ hộp nữa, chỉ cần tiếp tục ở trong gia đình này, sẽ có nguồn thức ăn liên tục không ngừng.
Bên cạnh bác Vạn còn có thêm mấy người hung thần ác sát. Chị Tư Duy nói: đó là những người bác Vạn chọn ra từ trong người nhà chuyên môn duy trì trật tự. Họ đánh nhau rất giỏi, mà bác Vạn cũng sẽ cho họ rất nhiều "Ngọc". Họ và bác Vạn như hình với bóng.
Bác Vạn mỗi sáng đều giống như trước kia, dẫn mọi người hô khẩu hiệu, tiếp đó phát thức ăn, tham bái "Thần Long", sau đó sắp xếp hành trình cả ngày.
Còn gia tộc của chúng tôi thì sao? Mỗi người trong gia tộc đều rất thích tôi. Tôi rất vui.
Bây giờ nơi chúng tôi ở cũng tốt hơn trước kia. Chúng tôi ở trong một tòa nhà rất cao. Họ nói đây trước kia là tòa nhà văn phòng. Tôi rất tò mò: tòa nhà còn biết viết chữ sao?