Bác Vạn cười lạnh một tiếng quay đầu lại, nói với mọi người:
"Mọi người, tôi vẫn câu nói đó, tôi sẽ không ép buộc bất kỳ ai đi hay ở, nhưng các người sớm muộn gì cũng sẽ biết, nơi này sẽ không bao giờ có một người hào phóng như tôi nữa. Giống như bây giờ, tôi muốn phát thức ăn cho mọi người khao thưởng sự nỗ lực của mọi người hôm nay hơn bất cứ ai, nhưng thực sự không được, một khi bốn chữ 'Không làm mà hưởng' thịnh hành trong 'Đại gia đình' của chúng ta, thì sau này sẽ không có ai cống hiến nữa, tôi thực sự hy vọng mọi người có thể hiểu, nếu hôm nay mọi người đều có thể ăn thức ăn, nhận được 'Ngọc' của mình, thì ngày mai người cống hiến tính là gì?"
Giọng điệu của ông ta dần dịu xuống, nhưng trên người truyền ra mùi nặng nề.
"Ái chà, anh Vạn, đừng nói thế, chúng tôi hiểu mà."
"Tôi thực sự rất đau lòng cho mỗi người cống hiến cho gia đình này." Bác Vạn cười khổ một tiếng, "Nhưng các người cũng đâu phải không có ưu thế gì, tôi đã nói rồi, bắt đầu từ ngày mai, mỗi người gia nhập bắt buộc phải nộp mười viên 'Ngọc', và số 'Ngọc' họ nộp, tương lai đều sẽ vào túi các người."
Tôi thực sự dù thế nào cũng không ngờ tới, bắt đầu từ ngày đó, người trong siêu thị này của chúng tôi sẽ tăng lên gấp bội.
Và bác Vạn cũng không ngừng sửa đổi "Quy tắc" của đại gia đình chúng tôi.
Theo lời ông ta, vì số người nhiều hơn ông ta tưởng tượng, cho nên để mỗi người đều có thể nhận được lợi ích công bằng hơn, sau này mỗi lần lôi kéo được "Người nhà" mới đều chỉ có thể nhận được "Ngọc", chứ không thể nhận được "Thức ăn", nhưng tương tự, "Thức ăn" có thể dùng "Ngọc" để đổi.
Tuy bác Vạn không làm theo quy tắc người đầu rồng kia nói, nhưng ông ta cũng sở hữu lượng lớn "Ngọc" trong thời gian ngắn.
Ngày thứ ba, đã có người hoàn toàn quen thuộc quy tắc, và bắt đầu chủ động hướng dẫn thành viên mới khác.
Sách lược của bác Vạn có tác dụng, tuy thức ăn mỗi đội nhận được rất ít, nhưng mọi người mỗi ngày đều có thể ăn một chút gì đó, không đến nỗi chết đói.