"Thế nào là «Sống sót»...? «Mặt nạ phòng độc» để làm gì?"
Người thỏ nghe xong chỉ vào cái máy khổng lồ có đồng hồ đếm ngược: "Mười phút sau, cái máy sau lưng chúng tôi sẽ liên tục phun ra khí clo nồng độ cao, khiến chín vị chết ở đây."
Tuy tôi không hiểu lời người thỏ, nhưng những bác trai, bác gái đó dường như đều rất sợ hãi.
"Mày nói láo!" Bác trai đó tiếp tục hét, "Nếu thực sự có thể phun ra khí clo, ba người tụi mày cũng phải chết theo, mày tưởng tụi tao ngốc à?"
"Nếu không tin, tôi rất khuyến khích các vị thử xem." Người thỏ gật đầu, "Như vậy chúng tôi cũng đỡ việc hơn một chút. Ồ, để đi theo quy trình, thuận tiện nhắc một chút... trò chơi này có phần thưởng, người sống sót càng nhiều, phần thưởng càng ít."
Tôi quả thực có chút không hiểu rồi, «Trò chơi» là gì? «Phần thưởng» lại là gì?
Đây không phải nhà tù sao? Tại sao có thể chơi trò chơi trong nhà tù?
Tôi bỗng nhớ tới Tư Mã Quang.
Lúc này chị gái trẻ tuổi duy nhất đó lên tiếng: "Nhưng mật độ khí clo lớn hơn không khí, nếu cái máy đó phun ra thực sự là khí clo, thì khí đó sẽ liên tục rơi xuống giếng, chúng tôi không chết được đâu."
"Cho nên tôi nói, nếu các vị không tin, có thể cứ việc thử."
Người thỏ hoàn toàn không có ý định khuyên chúng tôi, chỉ biết bảo chúng tôi thử xem.
Do tôi sợ quá, hoàn toàn không nhớ mình làm sao xuống khỏi trần nhà. Tôi chỉ nhớ tất cả người lớn đều đang cãi nhau, cuối cùng quyết định để tôi xuống giếng.
Tôi đến bên miệng giếng nhìn. Cái lỗ tròn này quả thực giống "giếng". Bên trong không có bất kỳ chỗ nào có thể bám víu.
Nếu muốn xuống, có thể cần dùng cả tay và chân chống vào thành giếng, sau đó từng chút một di chuyển xuống dưới, nhưng lên bằng cách nào?