Nghĩ kỹ lại chuyện này chẳng phải rất kỳ lạ sao...?
Tất cả mọi người trong giấc mơ của Tề Hạ đều không có khuôn mặt, nhưng cô ta lại có.
Người trong mơ đều không có bất kỳ hành động nào, nhưng cô ta lại có.
Cô ta có thể nhìn, có thể nghe, có thể cảm nhận.
Cho nên cô ta tuyệt đối biết "Giá " và "Cà tím" mình chuẩn bị là thứ gì.
So với cô ta, Tề Hạ lại càng giống vai phụ trong giấc mơ này hơn.
Anh biểu cảm đờ đẫn, thần sắc mờ mịt, thậm chí ngay cả môi trường xung quanh cũng không phân biệt được.
Những gì cô gái mặc đồ trắng nói, anh đều đồng ý: những chỉ thị cô gái mặc đồ trắng đưa ra, anh cũng đều tuân theo.
Anh và những người không có khuôn mặt đứng trên đường kia có gì khác biệt?
"Không ổn..."
Tiểu Trình vội vàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, cẩn thận nhìn vết nứt đó.
Cậu ta hít sâu một hơi, biết bây giờ chỉ còn cách cuối cùng.
Cậu ta từ từ di chuyển lòng bàn tay, sau đó che lên vết nứt đó.
Chỉ có thể dựa vào "Niềm tin" của chính mình thôi.
Tuy điều này còn hoang đường hơn việc để Tề Hạ nhìn thấy mình, nhưng về lý thuyết, mình đã từng thành công.
Đó chính là dùng "Niềm tin" để thay đổi môi trường trong giấc mơ của người khác.
Tiểu Trình đã nói dối.
Cậu ta đã nhổ đứt một ngọn cỏ trong giấc mơ của ông chú trung niên kia, nhưng ngay lập tức cảm thấy hối hận, thế là đặt ngọn cỏ bị gãy trở lại, sau đó luôn miệng nói mình không cố ý.
Mấy giây sau buông tay ra, lại thấy ngọn cỏ đó đã nguyên vẹn như lúc ban đầu.
Nhưng cho dù như vậy, ông chú kia sau khi tỉnh lại vẫn ngơ ngơ ngác ngác, giống như tâm cảnh sụp đổ.
Tiểu Trình thường ôm ảo tưởng rất lớn về "Tiếng Vọng" của mình, nếu có một ngày có thể vận dụng "Nhập Mộng" đến mức xuất thần nhập hóa, thì chắc chắn không chỉ chủ nhân mỗi giấc mơ đều có thể nhìn thấy mình, mình còn có thể tùy ý tạo vật trong mơ, chưa biết chừng lại là một chuyện tốt đẹp.