Thấy cô gái mặc đồ trắng nhìn chằm chằm mình, Tiểu Trình lập tức cảm thấy da đầu tê dại.
Cậu ta không kìm được lùi lại một bước, bỗng nhiên cảm thấy cánh tay đau nhói.
Cậu ta nghiến răng quay đầu nhìn lại, thì ra là chậu cây trầu bà trên bệ cửa sổ cứa rách tay mình.
Do cậu ta không có cách nào lay chuyển bất cứ vật gì trong thế giới này, dẫn đến cánh tay mình khi quẹt qua lá trầu bà, giống như quẹt qua mũi dao cực kỳ sắc bén.
Máu của cậu ta như hạt đậu rơi xuống, cuối cùng rơi lộp bộp đầy đất.
Do máu không thể dính vào sàn nhà, máu trên mặt đất đều biến thành từng viên bi tròn màu đỏ, lúc này đang lăn lóc khắp nơi.
Cậu ta không kịp xử lý những thứ này, vội vàng quay đầu nhìn cô gái mặc đồ trắng kia, lại phát hiện cô gái mặc đồ trắng đã dời tầm mắt đi, chuyên tâm cùng Tề Hạ nghiên cứu vết nứt trên cửa sổ.
Cứ như vừa rồi bỗng nhiên bị cô ta nhìn chằm chằm chỉ là ảo giác.
Do cô gái mặc đồ trắng không nhìn cậu ta nữa, ngay cả bản thân Tiểu Trình cũng không dám chắc mình có thực sự bị phát hiện hay không.
Về lý thuyết, người có thể phát hiện ra mình chỉ có chủ nhân giấc mơ, cô gái kia với tư cách là sản phẩm của giấc mơ này, chắc là vô tình liếc nhìn mình một cái.
Đúng lúc này, trên bầu trời truyền đến âm thanh trầm đục, giống như có người nào đó đang nói chuyện ở tận cùng bầu trời.
"Thằng nhóc này bị thương rồi!"
"Sao lại thêm một vết rách thế này? Mau băng bó cho cậu ta."
Âm thanh từ trên trời nghe giống hệt Trần Tuấn Nam và Điềm Điềm.
Lúc này Tiểu Trình cũng cảm thấy không ổn lắm, giấc mơ này thoạt nhìn vừa kiên cố lại vừa không ổn định, trong khi cảm thấy mọi thứ đều vô cùng chân thực lại còn có thể nghe thấy âm thanh bên ngoài.