Trong bóng tối bao trùm, Tiểu Trình nhắm nghiền mắt.
Cậu ta cảm thấy mình hẳn đã xâm nhập vào giấc mơ của Tề Hạ rồi.
Xung quanh có làn gió quỷ dị thổi qua da thịt, cảm giác ấm nóng.
Tuy trong mơ không ngửi thấy bất kỳ mùi gì, nhưng Tiểu Trình vẫn cảm thấy lỗ mũi mình bị một luồng khí cay xè lấp đầy.
Cảm giác này rất kỳ lạ, dường như thứ mình hít thở không phải không khí, mà là một luồng khí quỷ dị nào đó.
Lúc này, mỗi tế bào trên cơ thể cậu ta đều phát ra tín hiệu nguy hiểm. Tiềm thức cũng bảo cậu ta bây giờ nên chạy trốn, tuyệt đối không được mở mắt.
Cứ như nơi cậu ta xâm nhập không phải giấc mơ của ai đó, mà là địa ngục vô gián đầy rẫy La Sát.
Cho dù mình chưa nhìn thấy gì, nhưng từ sâu trong não bộ không ngừng truyền đến phản ứng bản năng, cậu ta chưa mở mắt, đã cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, sống lưng lạnh toát.
Tiểu Trình từng xâm nhập vài giấc mơ, nhưng chưa lần nào gặp phải tình huống tương tự, dường như giấc mơ của người này không phải là "Phòng tuyến tâm lý cực mạnh", mà giống như đã hoàn toàn điên loạn.
"Anh Tề... anh giúp tôi một lần... tôi cũng giúp anh một lần... anh sẽ không hại tôi đâu, đúng không?"
Tiểu Trình từ từ mở mắt, đối diện trực tiếp với giấc mơ của Tề Hạ, nhưng chỉ một cái liếc mắt này, dọa cậu ta suýt mất hồn vía.
Cậu ta đã thấy giấc mơ của khoảng bảy tám người, bất kể là giấc mơ bình thường hay ác mộng, đều không chấn động linh hồn như cảnh tượng trước mắt.
Đây thực sự là một giấc mơ sao?
Đập vào mắt Tiểu Trình đầu tiên là những mảng màu đỏ như máu. Đây là một không gian vô cùng rộng lớn, nhìn sơ qua giống như một góc của thành phố cỡ trung nào đó, nhưng nhìn kỹ lại, bất kể là con đường dưới chân hay những tòa nhà trong tầm mắt, không ngoại lệ đều được xây dựng bằng những miếng thịt đỏ thẫm đang đập thình thịch.
Những miếng thịt này đỏ tươi, đang khẽ đập theo nhịp điệu, bên trên bao phủ một lớp sương mù đỏ, nói là "Địa ngục vô gián" cũng không chính xác lắm, cảm giác này giống như mình bị một con quái vật khổng lồ nuốt vào bụng hơn.