Tiểu Trình dậy từ sớm, sau đó đi ra sau quầy bán hàng tạp hóa.
Cậu ta dời mấy tấm ván sàn, lấy ra túi vải bên trong, sau đó đặt túi lên quầy mở ra đếm.
Trừ đi số hôm qua thua, tổng cộng còn mười lăm viên «Đạo».
Mà vé vào cửa trò chơi «Cấp Địa» rất có thể từ hai đến năm viên, ba người nói không chừng vừa đủ dùng.
Nếu còn lựa chọn khác, Tiểu Trình biết mình cũng sẽ không mang toàn bộ gia sản này đi đánh cược vào một trò chơi «Cấp Địa» có khả năng mất mạng.
Nhưng cậu ta vì có thể giữ lại ký ức sống tiếp ở «Vùng Đất Cuối Cùng», cuối cùng phản kháng mấy gã đàn ông trung niên kia, bây giờ cũng chỉ có con đường này để đi.
Nghĩ kỹ lại, Tiểu Trình lộ vẻ cười khổ.
Nơi này người tài ba dị sĩ nhiều vô kể, biết đâu người lợi hại đã đang nghĩ cách thu thập đủ ba ngàn sáu trăm viên «Đạo» để trốn thoát rồi, còn mình vì có thể giữ lại ký ức lần sau, vẫn đang vắt óc suy nghĩ.
"Tiểu Trình." Điềm Điềm từ phòng trong chậm rãi đi ra, sau lưng cô là Trịnh Anh Hùng mắt nhắm mắt mở, "Sớm thế, chuẩn bị xuất phát rồi sao?"
"Đúng vậy..." Tiểu Trình gật đầu, "Chị Điềm Điềm, hôm qua Nhân Hầu nói trò chơi của Địa Hầu khiến người ta «Lưu luyến quên về», tôi thực sự không biết nên hiểu từ này sao nữa, tôi nghĩ cả đêm, chỉ có thể cho rằng trò chơi của Địa Hầu cần tốn rất nhiều thời gian."
"Ừm." Điềm Điềm gật đầu, "Có khả năng đó."
"Cho nên tôi định đi sớm một chút, xem xem ở đó tình hình ra sao, có thể cần nhiều người cùng tham gia, người không đủ thì còn phải đợi rất lâu."
Điềm Điềm suy nghĩ một lát, nói: "Cho nên cậu muốn mang tất cả «Đạo» theo sao? Liệu có gặp nguy hiểm không?"
"Tôi không có lựa chọn." Tiểu Trình nói, "Đã là ngày thứ sáu rồi, chị nên biết càng về sau tỷ lệ tử vong của mọi người càng cao, dù sao người sống sót ở đây đều không phải loại hiền lành gì. Hôm qua khi tơ đen giáng xuống tiếng chuông vang lên liên tiếp, chứng tỏ «Người có Tiếng Vọng» đã đầy rẫy rồi..."