Địa Hổ từ từ đứng dậy, vươn vai một cái. Hắn nhìn sắc trời chạng vạng, lại nhìn cánh cửa dịch chuyển sáng lên cách đó không xa, từ từ ngáp một cái.
Hắn vừa định rời đi, lại bỗng nhớ ra điều gì, bèn quay người đi vào tòa nhà sau lưng, đi thẳng xuống cầu thang.
Tề Hạ đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Ngọn nến trên bàn cũng sắp cháy hết, trông có vẻ giúp anh ngủ ngon.
Địa Hổ nhìn Tề Hạ, khẽ lắc đầu, sau đó cởi cái áo vest ngoại cỡ của mình trải xuống đất bên cạnh, rồi đi tới nhẹ nhàng gọi: “Dương ca?"
Tề Hạ ngủ rất say, trông có vẻ mệt mỏi lắm.
“Dương ca?"
Địa Hổ lại khẽ gọi một tiếng, thấy Tề Hạ vẫn không có phản ứng gì, chỉ luôn nhíu mày, dường như đang chịu áp lực rất lớn.
Địa Hổ dứt khoát không gọi anh nữa, trực tiếp đặt tay anh lên vai mình, bế cả người anh lên, sau đó đi sang một bên đặt lên cái áo vest mình đã trải sẵn, để anh nằm thẳng xuống.
"Haizz... Dương ca..." Địa Hổ đứng dậy thở dài, nói nhỏ, "Hà tất phải làm khổ mình thế chứ? Lúc nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi cho tốt đi."
Hắn biết tối nay chắc sẽ không có ai đến làm phiền hắn nữa, bất kể anh gánh vác bao nhiêu thứ, Địa Hổ chỉ hy vọng anh có thể nghỉ ngơi thật tốt trong sân chơi của mình.
Địa Hổ nhìn lông mày đang nhíu chặt của Tề Hạ dần giãn ra, sau đó cũng yên tâm, quay người đi lên cầu thang.
Hắn không để ý, dưới ánh nến lờ mờ, biểu cảm ngủ say của Tề Hạ dần trở nên bất an.
Hắn cũng không để ý, có một sợi tơ đen không biết từ lúc nào đã buộc vào cổ tay Tề Hạ, mà đầu kia của sợi tơ đen buộc vào đáy ngọn nến đang cháy.
...
Tề Hạ mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên sàn nhà. Sàn nhà rất cứng, làm lưng đau nhức.