"Cái gì mà «Mọc điên cuồng»..." Bác sĩ Triệu nhíu mày hỏi, "Cậu không phải nói những thứ này là tóc sao?"
"Chẳng lẽ «Tóc» không thể «Mọc điên cuồng» sao?" Sở Thiên Thu hỏi, "Khi «Tóc» của một người bị thi triển «Cứng hóa» và «Tìm dấu vết», lúc này chỉ cần thêm một cái «Mọc điên cuồng» là có thể trở thành vũ khí giết người tuyệt vời."
Sở Thiên Thu thổi bụi phấn trong tay vài cái, sau đó đi đến bên cửa sổ, nhìn mặt trời màu vàng đất trên bầu trời.
Phía sau mặt trời đó vươn ra vô số sợi tơ đen nhỏ bé, lúc này che khuất cả bầu trời, những sợi tóc quỷ dị này không chỉ có độ dẻo dai cực cao, thậm chí độ to cũng tăng lên.
Nếu không tận tay chạm vào, hoàn toàn không thể coi chúng là tóc, chỉ cho rằng là một sợi tơ màu đen.
Sở Thiên Thu nheo mắt nhìn mặt trời không chói mắt kia, lẩm bẩm trong miệng: "Tóc mọc ra từ mặt trời... cho nên bà chính là «Mẫu Thần» trong miệng dì Đồng sao?"
«Mẫu Thần» giống như một quả cầu khổng lồ phủ đầy tơ đen, lúc này đang trôi nổi giữa không trung, múa may vô số sợi tóc trên đầu mình, tàn sát tất cả con dân của bà ta.
Lời lẩm bẩm của Sở Thiên Thu bị Hàn Nhất Mặc nghe thấy, anh ta cũng từ từ ngẩng đầu lên, nhìn mặt trời trên cao.
"Mặt trời trên trời có gì kỳ lạ sao?" Hàn Nhất Mặc hỏi.
"Nó đẹp không?"
Câu hỏi ngắn gọn của Sở Thiên Thu khiến Hàn Nhất Mặc sững sờ.
"Tôi... đã sớm cảm thấy mặt trời ở đây rất đẹp..." Hàn Nhất Mặc dường như bị ma ám, cũng lẩm bẩm nói nhỏ, "Nó cứ như... cứ như..."
"Con mắt." Bác sĩ Triệu nói, "Nó giống như một con mắt khổng lồ."
Ba người không hẹn mà cùng gật đầu, mặt trời màu vàng đất đó vòng ngoài có những sợi tơ đen, lúc này đang lan vào bên trong, trông quả thực như một nhãn cầu khổng lồ, mà những sợi tơ đen đó chính là từng lớp mạch máu khổng lồ trải ra trên nhãn cầu.