Tôi ở đây, và tôi ở bên ngoài... ai mới là «Bản sao»?
Trước khi tôi xác định đối sách, buộc phải làm rõ vấn đề logic cơ bản nhất này.
Tuy tôi gọi họ là «Bản sao», nhưng quy cho cùng, chúng tôi giống hệt nhau, thậm chí ngay cả ký ức cũng không sai một ly, cho nên rốt cuộc ai là thật, ai là giả?
Tôi không nghĩ ra bất kỳ sự khác biệt nào giữa mình và họ, dù sao «Tôi thật sự» sớm đã biến mất vào bảy mươi năm trước, khi mọi người chết lần đầu tiên, kể từ đó tôi sống trong trạng thái quỷ dị, và sinh sinh bất tức.
Bây giờ "Tôi" và "Tôi" đều cho rằng mình là thật, nhưng người có thể tham ngộ vấn đề này lại rất ít, dù sao không mấy ai thực sự hiểu rõ «Sinh Sinh Bất Tức».
Có lẽ chỉ còn một hướng suy nghĩ có thể giải quyết vấn đề này.
Chỉ cần một bên chết, thì bên kia chính là thật.
Đã "Tôi" ở bên ngoài không tham ngộ vấn đề này, vậy chỉ có thể dựa vào "Tôi" ở bên trong để đưa ra lựa chọn.
Giả sử tất cả suy đoán trên đều đúng, vậy chỉ cần một "Tôi" có thể tan thành tro bụi không tái sinh nữa ở «Vùng Đất Cuối Cùng», mọi bi kịch sẽ chấm dứt ngay lúc này.
Như vậy ký ức của tôi chỉ được lưu giữ ở bên ngoài «Vùng Đất Cuối Cùng», và nơi này cũng sẽ không còn một người tên là Hứa Lưu Niên nữa.
Tôi thực sự không đủ thông minh, cho nên không tìm ra cách giải phóng tất cả mọi người, cũng không tìm ra cách phá hủy nơi này.
Nhưng tôi tìm được cách để giải phóng bản thân.
Như vậy, vô số tôi sẽ đều tưởng rằng mình đã từng ra ngoài.
Bảy mươi năm, hai mươi lăm ngàn năm trăm ngày, chết hơn hai ngàn năm trăm lần.
Hai ngàn năm trăm tôi kia có lẽ đều đang sống cuộc sống hạnh phúc nhỉ?
Chỉ có tôi là người luôn bị bỏ lại, đã tôi không tìm thấy «Nguồn gốc» của chuyện này, vậy tôi sẽ lấp «Đáy» của nó lại.