Bầu trời... vẫn luôn như vậy sao?
Tề Hạ từ từ nhíu mày.
Đây chẳng phải là bầu trời bình thường sao?
Nhưng tại sao mình luôn cảm thấy rất kỳ lạ?
"Hạ!" Tiếng Dư Niệm An truyền đến từ trong bếp, "Khổ qua xào trứng thêm xúc xích được không?"
"Khổ qua... trứng... xào xúc xích?" Tề Hạ từng bước đi ra khỏi phòng, từ từ tiến lại gần nhà bếp.
Nghe thấy ba từ này, khóe mắt anh đã ươn ướt.
Tề Hạ đứng ngoài bếp, nhìn bóng lưng bận rộn kia, nở một nụ cười đau khổ tột cùng.
"An..."
"Hả?" Dư Niệm An quay đầu lại, như bị dọa giật mình, "Làm gì thế? Sao anh đi không một tiếng động đến sau lưng em vậy..."
Giây tiếp theo, Tề Hạ bước tới ôm chặt người trước mặt vào lòng.
"A!"
Dư Niệm An giật mình, nhất thời không biết làm sao, cô cũng muốn ôm Tề Hạ, nhưng hai tay dính đầy nước rửa rau.
"Tay em bẩn..." Dư Niệm An nhỏ giọng nói, "Hạ, gặp ác mộng sao?"
"Anh không nhớ nữa..." Tề Hạ nghẹn ngào nói, "Nhưng bây giờ mọi thứ đều ổn... anh cảm thấy anh rất ổn..."
"A! Em nhớ ra rồi!" Dư Niệm An vẻ mặt áy náy nói, "Hạ, em quên mất anh từng nói anh không thích ăn khổ qua và xúc xích... Em không làm cho anh nữa, nhưng anh đừng khóc mà."
"Không... thế này là tốt nhất..." Tề Hạ ôm chặt Dư Niệm An của mình, "Anh thực sự rất sợ... anh sợ em sẽ bước vào bếp làm ra món ăn anh nghĩ trong lòng... anh sợ em sẽ làm ra tất cả những động tác anh thích..."
Dư Niệm An rõ ràng không hiểu, cô vỗ vỗ Tề Hạ: “Ngoan nào, Hạ... sao anh cứ như trẻ con thế? Em trí nhớ kém mà, trong nhà chỉ còn mỗi khổ qua thôi... Em muốn ăn tạm một bữa..."
Tề Hạ im lặng rất lâu, mới từ từ buông Dư Niệm An ra, đôi mắt anh đã đỏ hoe.