Ngụy Dương vừa định chế giễu một phen, nghe thấy lời Kiều Gia Kính lại hơi khựng lại.
"Đây không phải cơ thể của cậu sao...? Vì Tiền Ngũ...?" Hắn quả quyết bắt được trọng điểm từ ánh mắt Kiều Gia Kính, "Thảo nào thằng nhóc cậu động tác lại kỳ quặc như vậy... Chỉ dựa vào đòn tấn công kiểu này cũng muốn đánh trúng tôi sao?"
Kiều Gia Kính nghe thấy câu này lại nở nụ cười không quan tâm.
"Tên trồng trọt, ông không phải biết đọc tâm sao?" Kiều Gia Kính xoay cổ tay, "Ông xem xem bây giờ tôi đang nghĩ gì?"
Ngụy Dương nhìn kỹ vào đôi mắt trong veo trước mặt, phát hiện trong lòng anh ta vẫn đang suy nghĩ cách tấn công mình.
Chỉ là hình ảnh trong lòng anh ta càng lúc càng cụ thể.
"Cậu đang thích ứng với cơ thể này?" Ngụy Dương cười hỏi.
"Chứ sao nữa?" Kiều Gia Kính nắm chặt tay cười nói, "Mấy ngày tới đều phải dựa vào cơ thể này đánh nhau, không thích ứng sớm chút thì không được đâu."
Ngụy Dương nghe xong từ từ đi sang một bên, lôi từ dưới đất lên một cây nĩa cỏ cũ nát, bên trên dính đầy máu bẩn và thịt thối, hắn cầm cây nĩa trong tay vung vẩy, sau đó quay sang đối mặt với Kiều Gia Kính.
"Nhóc con, cậu dẫn hai tên đầy dã tâm kia cút khỏi chỗ tôi, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nếu không tôi sẽ xiên chết từng người các cậu." Ngụy Dương một tay cầm nĩa cỏ, tay kia quệt vết máu trên người mình, "Tôi chỉ muốn ngoan ngoãn ở đây làm ruộng trồng hoa, tận hưởng thế ngoại đào viên của riêng tôi."
"Thế ngoại đào viên...?" Kiều Gia Kính vẻ mặt nặng nề nhìn từng cư dân bản địa bị trói trên thập tự giá trong mảnh ruộng này, cảm thấy có chút tức giận, "Ông rốt cuộc điên đến mức nào, mới có thể coi cảnh tượng như địa ngục này là thế ngoại đào viên?"
"Hê..." Ngụy Dương cười cười, "Cậu biết không? Đây đều là những người bù nhìn tôi tuyển chọn kỹ càng đó..."
"Tuyển chọn kỹ càng?"
"Trong mắt các người, mỗi một «Cư dân bản địa» đều sẽ làm những việc lặp đi lặp lại vô nghĩa, nhưng chỉ có tôi mới biết... trong lòng những cư dân bản địa này cũng sẽ luôn lởn vởn cùng một ý nghĩ, dù sao lý trí của họ đã biến mất, suy nghĩ cũng sẽ không bay quá xa, họ sẽ lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại cùng một chuyện trong lòng."