Khi nhóm Tề Hạ trở lại nhà tù, Vương Bát đã dẫn người chuẩn bị xong khẩu phần ăn cho ngày mai.
Những cái ba lô cũ kỹ được xếp ngay ngắn, trong mỗi ba lô đều có một chai nước đóng chai và vài cái bánh có hình thù kỳ dị.
"Tề Hạ." Tiền Ngũ nói, "Nếu đã về rồi thì mọi người chia nhau đi nghỉ ngơi đi, hôm nay mọi người vất vả rồi."
anh ta vừa định quay người rời đi, lại bị Tề Hạ nắm lấy cánh tay: “Tiền Ngũ, tìm chỗ nói chuyện."
"Ồ...?" Tiền Ngũ lập tức nhíu mày, lúc này anh ta mới phát hiện mình đã hiểu sai ý Tề Hạ, trước đó Tề Hạ muốn lập tức trở về nhà tù, hẳn cũng là để tìm một nơi có thể nói chuyện.
"Thập Cửu." Châu Lục bên cạnh Tiền Ngũ vừa khéo nhìn thấy Vân Thập Cửu ở xa, "Chậc, «Niềm tin» còn trụ được không? Ở đây cần cậu."
"Không vấn đề." Vân Thập Cửu gật đầu, "Lúc trước mãi không dùng «Tiếng Vọng», bây giờ tốt hơn nhiều rồi."
Tề Hạ ra hiệu cho Trần Tuấn Nam, Kiều Gia Kính và cảnh sát Lý, bốn người cùng theo Tiền Ngũ vào phòng họp, khi Vân Thập Cửu vào phòng bắt đầu phát động năng lực, Tề Hạ mới mở miệng nói.
"Tiền Ngũ..." Anh trông vẫn lạnh lùng như thường, sắc mặt xanh mét nói, "Năng lực của «Huyền Vũ» còn phải cộng thêm một mục «Bất Diệt», chúng ta không thành công được đâu. Chúng ta dù sao cũng không thể giết chết «Bất Diệt»..."
"Cái gì...?"
Thấy mọi người vẻ mặt kinh ngạc, Tề Hạ đành kể chi tiết cảnh tượng mình động thủ với «Huyền Vũ» lúc đó, anh một mình một dao, để lại vô số vết thương trên người Huyền Vũ.
Nhưng những vết thương đó hoàn toàn không chảy máu, gần như giống hệt «Bất Diệt» của Khương Thập.
Vết thương của hai người đều tỏa ra màu đen kịt như vũ trụ bao la.
Mà khi dao cắm vào cơ thể «Huyền Vũ», cảm giác mang lại cũng không giống cắm vào da thịt, ngược lại giống như cắm vào một cái cây khô héo.