Địa Thố sờ sờ vết sẹo bỏng trên người, nghiến răng đưa tay mở khóa cửa, sau đó từ từ đẩy cửa ra.
Nhưng giây tiếp theo, nụ cười lạnh trên mặt hắn cứng đờ.
"Hiệp của ‘Con Giáp’kết thúc, tiếp theo mời «Người tham gia» bắt đầu hành động."
Tiếng cười cố nhịn nãy giờ của Trần Tuấn Nam cuối cùng cũng bật ra, cho dù thính giác của con người có kém đến đâu, cũng đủ để nghe thấy cửa phòng «Mười Sáu» không hề bị ai mở ra, ván cược lớn lần này dùng chiêu Lão Tề thích nhất, không ngờ một lời nói dối nhỏ nhoi lại có thể xuyên suốt từ đầu đến cuối.
"Cuối cùng mày cũng mắc bẫy rồi..."
Trần Tuấn Nam đưa tay đẩy cửa phòng, dẫn mọi người cùng vào trong phòng.
Đây là đích đến của trò chơi, phòng «Mười Sáu».
Trên cánh cửa cách đó không xa treo hai câu đối Bát Tiên đỏ rực, dưới câu đối có một lỗ thông gió "Hiển Thần Thông".
"Anh thỏ con ơi anh giỏi thật đó, chơi ở phòng «Mười Ba» vui không?" Trần Tuấn Nam nhận lấy đủ loại «Pháp bảo» từ tay mọi người, ném hết vào lỗ thông gió, "Hóa ra ngay từ đầu anh nói anh lạc đường, không phải lừa chúng tôi à?"
Mọi người lúc này cũng trong tiếng hét thảm thiết của Khương Thập, rút đầu cậu ta ra, lấy pháp bảo thiết quải cuối cùng ra, đưa cho Trần Tuấn Nam.
Tai Địa Thố giật giật, nghe rõ mồn một lời Trần Tuấn Nam nói, vẻ mặt kinh ngạc không ngừng hiện lên trên mặt hắn.
Hắn liên tục nhìn quanh phòng «Mười Ba» mình đang đứng, hoàn toàn không biết vấn đề nằm ở đâu.
Mình đã tránh được tất cả chướng ngại vật, nhìn thấu mọi kế sách của đối phương, tại sao vẫn đi đến phòng «Mười Ba»?
Phòng «Mười Ba» và phòng «Mười Sáu» là góc dưới bên trái và góc dưới bên phải của cả bàn cờ, cách nhau rất xa.