Địa Thố nghiêng người nhào sang một bên, để khúc đen sì đó nổ tung giữa phòng.
Tình cảnh hiện tại khiến hắn trông rất chật vật, bao lâu nay, dường như đây là lần đầu tiên bị một người tham gia đuổi đánh.
"Mẹ nó mày! Trần Tuấn Nam!! Mày tưởng tao sợ mày à?!" Địa Thố hét lớn một tiếng, hoàn hồn lại mới giật mình, "Khoan đã... không phải Trần Tuấn Nam... là Tống Thất?"
Tống Thất trong phòng cũng từ từ nhíu mày, anh ta nghe rõ ràng Địa Thố mấy lần gọi tên Trần Tuấn Nam... chuyện gì thế này?
Rõ ràng là mình liều mạng tấn công Địa Thố, nhưng Địa Thố lại một lòng muốn giết Trần Tuấn Nam?
Tình huống này đối với Tống Thất thực sự khó hiểu.
"Đội trưởng của chúng ta không chỉ tư duy khác người, ngay cả năng lực cũng khác biệt thế sao?" Tống Thất cười khẽ, đi lên hai bước đến gần cửa, "Anh từng nói lúc nguy cấp có thể cứu tôi một mạng, bây giờ tôi tin rồi... nhưng anh làm sao vậy?"
Lúc này Địa Thố dùng tường che chắn cơ thể, hơi nghiêng người nhìn chằm chằm Tống Thất qua khung cửa: “Này, nhóc con, các người rốt cuộc đã giở trò gì với tao?"
"Tôi thực sự không biết." Tống Thất lắc đầu, "Tôi chỉ làm tốt việc của mình, những chuyện khác tôi không quản."
"Mày..." Địa Thố cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, hắn luôn ở chung một phòng với Tống Thất trước mắt, nếu đối phương có chiến thuật gì thì mình cũng nên nghe thấy ngay từ đầu, nhưng tại sao bây giờ họ đều im hơi lặng tiếng?
Nghĩ đến đây hắn lại nhìn quanh căn phòng mình đang đứng, căn phòng này vẫn là bốn cửa.
Lúc nãy mình ở phòng «Sáu», hai phòng bốn cửa liền kề lần lượt là phòng «Mười» và phòng «Bảy».
Vậy lúc này mình đang ở phòng nào trong hai phòng đó?
Địa Thố tính toán trong lòng, nếu bây giờ mình ở phòng «Mười»... thì phòng liền kề phía nam là «Mười Bốn», rất gần những người tham gia khác, thay vì dây dưa với Tống Thất, chi bằng sớm đi chặn đường lui của những người khác, nếu không trò chơi sẽ thua thật.