Trần Tuấn Nam và Thôi Thập Tứ cầm đạo cụ đi ra khỏi phòng, họ chọn lộ trình là «Năm», «Sáu», «Bảy», «Tám», khi đi thẳng đến phía cực Đông của tòa nhà, sẽ đi về phía Nam qua «Mười Hai» đến «Mười Sáu», tổng cộng cần năm hiệp.
Hiện tại hai người đã đứng ở phòng «Sáu», đang chuẩn bị đến phòng «Bảy».
Khi hai người có chút thấp thỏm đẩy cửa phòng «Bảy» ra, lại cảm thấy nghi hoặc.
Căn phòng này trống rỗng, ở giữa không có bàn nhỏ cũng chẳng có đạo cụ gì, trông như một căn phòng bình thường, tường ở đây dính đầy vết máu khô đen sì, mặt đất miễn cưỡng mới nhìn ra được lớp sơn phản quang màu xanh lục.
"Ở đây không có đồ sao?" Trần Tuấn Nam nhìn quanh, phát hiện đúng là phòng bình thường, "Chẳng lẽ nhúm lông đen đó là để đánh lạc hướng chúng ta?"
"Đội trưởng, không thể nghĩ như vậy." Thôi Thập Tứ lắc đầu, "Tính cả «Điểm xuất phát», chúng ta mới vào tổng cộng bốn phòng, còn hơn một nửa số phòng chưa đi qua mà."
"Cũng đúng." Trần Tuấn Nam gật đầu, hai người đợi hiệp kết thúc, tiếp tục đi về phía trước.
Lúc này ở nơi cách đó vài căn phòng, Địa Thố đứng ở điểm xuất phát đã có chút không ngồi yên được nữa.
Hắn liên tục mở cửa hai lần, đều chỉ nhìn thấy đôi mắt vô cùng buồn ngủ của Khương Thập.
"Không phải... cậu bị bệnh à?" Địa Thố bực bội hỏi, "Ai dạy cậu chơi trò chơi kiểu này?"
"Sao vậy?" Khương Thập đan hai tay vào nhau, ngồi xổm dưới đất lười biếng nhìn Địa Thố nói, "Tôi chẳng lẽ không thể... oáp a... khóa cửa sao?"
"Không phải... cậu cứ khóa cửa mãi, cuối cùng cậu đi kiểu gì?!" Giọng Địa Thố dần lớn lên, "Cậu thế này không phải là tìm chết sao?"
"Tôi không đi." Khương Thập thành thật trả lời, "Tôi là «Đệ tử đóng cửa», phụ trách đóng cửa."