Trần Tuấn Nam dẫn năm người còn lại từ từ quay lưng lại, sau đó chia làm hai đội một cách rất tự nhiên.
Địa Thố nhìn thấy cách chia đội này không khỏi nhíu mày.
Hai đội không khác gì so với tưởng tượng của hắn, sáu người chia làm hai đội ba người.
Đội ngũ trông có vẻ thông minh này lại sử dụng chiến thuật trung dung nhất, chẳng lẽ không có chiến lược nào tốt hơn sao?
Hay là... họ đang che giấu điều gì?
"Các người đang giở trò khôn vặt gì thế?" Địa Thố nhíu mày nhìn mọi người, "Đừng tưởng làm thế là thắng được trò chơi nhé?"
"Thì cứ đi rồi tính." Trần Tuấn Nam quay đầu lại cười nói, "Ông có thể không hiểu tiểu gia, cứ chờ xem, tiểu gia làm việc chưa bao giờ cần kế hoạch."
"Vậy cậu tự hào cái gì?" Địa Thố khó hiểu nhìn Trần Tuấn Nam, cảm thấy người đàn ông trước mắt này quá kỳ quặc, "Thôi, tùy các người."
Mọi người nghe xong cũng không nói gì nữa, chia làm hai đội đứng trước cửa phòng.
Khi tiếng loa thông báo "Trò chơi bắt đầu" vang lên, Tống Thất và Khương Thập đồng thời mở cửa đi về hai phòng khác nhau, những người còn lại đi theo họ vào phòng xong cũng quay lại đóng cửa.
Ưu thế của việc mỗi đội chia làm ba người lúc này được thể hiện.
Trong ba người, một người phụ trách mở cửa, một người phụ trách đóng cửa, một người phụ trách khóa cửa, hơn nữa tất cả mọi người đều có thể di chuyển một lần, đây là cách di chuyển tối ưu nhất cho đến hiện tại.
Địa Thố nhìn hai cánh cửa bị khóa cùng lúc, mỉm cười lắc đầu.
Cho dù họ có thể khóa cửa mãi, trò chơi này có thể thắng được sao?
Thấy cửa phòng bị khóa, Địa Thố chậm rãi đi đến trước cửa phòng theo hướng di chuyển của đội Trần Tuấn Nam chờ đợi, loa thông báo lúc này cũng truyền đến âm thanh:
"Tất cả «Người tham gia» đã hành động xong, mời ‘Con Giáp’bắt đầu hành động."
Địa Thố nghe xong đưa tay mở khóa cửa phòng trước mặt, dừng một chút rồi lại đưa tay mở cửa phòng.
Trần Tuấn Nam, Khương Thập, Thôi Thập Tứ lúc này đang đứng đối mặt với Địa Thố.