"Không phải." Địa Thố lắc đầu, "Cách hành động của tôi và các người gần giống nhau, điểm khác biệt duy nhất là... «Mở khóa» của tôi chiếm hai cơ hội hành động, còn «Di chuyển» chỉ chiếm một cơ hội hành động."
"Hóa ra là vậy." Tống Thất gật đầu, lại nhìn về phía cô gái duy nhất trong đội, cô gái này có vẻ trầm lặng, từ khi vào phòng chưa nói câu nào, da cô rất trắng, khiến người ta cảm giác như phát sáng, "Thập Tứ, cô thấy sao?"
Cô gái được gọi là Thập Tứ cúi đầu suy nghĩ một lát, ngẩng đầu hỏi: “Nói trắng ra... chúng ta «Mở khóa» và «Di chuyển» đều có thể tiến hành bình thường... nhưng duy chỉ có trong cùng một hiệp «Đóng cửa» rồi «Khóa cửa» sẽ trở nên không thể «Di chuyển»."
"Đúng vậy, chính là ý đó!" Địa Thố gật đầu, "Như tôi đã nói, ngoại trừ hiệp một, mỗi hiệp các người đều có ba cơ hội hành động, nhưng «Khóa cửa» và «Di chuyển» đều sẽ chiếm hai cơ hội."
"Ngoại trừ hiệp một?"
"Phải." Địa Thố gật đầu, "Hiệp một các người có bốn cơ hội hành động, có thể chọn di chuyển đường dài, hoặc quay lại tiến hành «Khóa cửa»."
Thập Tứ biết vấn đề cần cân nhắc hiện tại không phải là cái này, mà là một vấn đề khác liên quan đến sinh tử: “Thỏ, nếu ngươi và bọn ta vào cùng một phòng, sẽ trực tiếp giết chết bọn ta sao?"
"Đúng vậy." Địa Thố gật đầu, "Bất kể trong phòng có mấy người, tôi đều sẽ trực tiếp ra tay."
Thập Tứ nghe xong cười lạnh một tiếng: “Vậy xin hỏi bọn ta có thể tấn công ngươi không?"
"Tấn công... tôi?" Địa Thố cười khẩy, "Nếu các người đủ gan, có thể thử xem."
Khương Thập nghe câu này từ từ ngáp một cái, sau đó nhìn về hướng Thập Tứ: “Tiểu Thập Tứ... cô nói... oáp a... cái gì vậy?"
"Anh Thập, em hỏi thay anh đó." Thập Tứ cung kính nói, "Cứ «Chạy trốn» mãi thực sự không giống tác phong của «Mèo»."
"Không được." Tống Thất lắc đầu, "Ở đây tôi lớn nhất, tất cả nghe tôi, nhiệm vụ lần này chủ yếu là ổn định..."