Địa Thố cường tráng đi qua đi lại trong phòng, hắn đi đến cửa bên trái nhìn ngó, sau đó lại đi đến cửa chính diện nhìn ngó.
"Chúng ta bây giờ..." Hắn đưa cánh tay to khỏe gãi cái đầu to tướng của mình, "Các người có ai nhớ chúng ta vào từ hướng nào không? Có ai mang la bàn không?"
"Bị bệnh à?" Trần Tuấn Nam vừa ngoáy mũi vừa nói, "La bàn cái đầu ông ấy, bọn tôi đang vội lắm đó."
Khương Thập cũng từ từ há miệng ngáp một cái: “Đúng thế... bọn tôi vội... lắm."
Địa Thố nghi hoặc quay đầu lại, hắn chưa từng thấy hai người này vội vàng chỗ nào.
"Vậy hay là các người đợi ở đây..." Địa Thố ngượng ngùng vẫy tay với mọi người, "Tôi tự đi tìm đường trước... đợi tìm được tôi sẽ quay lại gọi các người, được không?"
Tống Thất vừa định đồng ý, Trần Tuấn Nam lại bỗng bước lên một bước: “Thế sao được? Anh Thỏ béo, chuyện này sao có thể để anh vất vả một mình? Đã vào sân chơi của anh rồi, thì chúng ta cùng đi."
Tuy Địa Thố mang khuôn mặt thỏ, nhưng mọi người vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt hắn thay đổi.
"Chúng ta cùng đi?"
"Đúng vậy anh Thỏ béo." Trần Tuấn Nam gật đầu, chỉ vào bốn bức tường hơi đen xung quanh nói, "Mỗi căn phòng ở đây đều đầy vết máu, thối chết đi được... Rốt cuộc anh đã giết bao nhiêu người ở đây vậy?"
"À... cũng không nhiều..." Địa Thố nói, "Trước các người, cùng lắm là trăm người."
"Vậy sao." Trần Tuấn Nam gật đầu, "Một ván chơi chỉ được sáu người vào, anh giết trăm người, rốt cuộc đã tham gia bao nhiêu ván rồi?"
Nghe câu này, ánh mắt Địa Thố rõ ràng trở nên lạnh lùng.
Thấy Địa Thố không nói gì, Trần Tuấn Nam lại hỏi: “Cứ cho là anh giết sáu mươi người... trò chơi này cũng ít nhất diễn ra mười lần... anh lại nói với chúng tôi anh «Lạc đường»?"
"Ồ...?" Địa Thố từ từ khoanh tay trước ngực, cơ bắp trên cánh tay suýt làm rách cả áo vest, "Nếu tôi không lạc đường... vậy cậu nói coi tôi có ý gì?"