Chương Thần Trạch nghe vậy, khẽ gật đầu, lại hỏi: “Nhưng tôi phải làm sao?"
"Kế hoạch rất đơn giản..." Hứa Lưu Niên nói, "Cái khó là phải đảm bảo Tề Hạ chắc chắn có được «Tiếng Vọng»."
"Vậy «Kế hoạch» là gì?"
"Kế hoạch là để những người có thân phận khác nhau truyền đạt cùng một thông tin cho Tề Hạ , «Trên mảnh đất này có một nhân vật vô cùng lợi hại, tên cô ấy là Văn Xảo Vân»."
"Cái này..." Chương Thần Trạch nuốt nước bọt, tuy cô không phải người mê tín, nhưng sau khi chứng kiến nhiều «Tiếng Vọng» như vậy, đối với những tình huống quỷ dị hơn nữa cũng chỉ có thể coi như bình thường.
"Ý cô là..." Cô sắp xếp lại suy nghĩ hỏi, "Chúng ta phải tạo ra người này trong tiềm thức của Tề Hạ trước?"
"Cô hiểu nhanh thật đó." Hứa Lưu Niên gật đầu, "Chính là như vậy, đợi khi anh ta có được «Tiếng Vọng» một lần nữa... mảnh đất này sẽ vì «Niệm tưởng» của Tề Hạ mà xuất hiện một Văn Xảo Vân từ hư không."
Chương Thần Trạch cảm thấy việc này dường như có lỗ hổng rõ ràng nào đó, cô chớp mắt mở miệng nói: “Không đúng chứ...?! Nếu như vậy Tề Hạ hoàn toàn không biết hình dáng Văn Xảo Vân, cũng không biết Văn Xảo Vân có bản lĩnh gì... anh ta «Tạo» ra người này kiểu gì?"
"Chuyện này mâu thuẫn sao?" Hứa Lưu Niên hỏi.
"Đương nhiên là mâu thuẫn rồi!" Chương Thần Trạch nhíu mày nói, "Cho dù đưa cô một cục đất nặn, bảo cô nặn một con vật nhỏ, cô cũng phải từng nhìn thấy con vật đó chứ?"
"Vốn tưởng khả năng lĩnh hội của cô đủ mạnh rồi, giờ xem ra vẫn chưa thoát khỏi sự trói buộc trong tư tưởng con người." Hứa Lưu Niên dựa vào tường, lại nở nụ cười đầy ẩn ý, "Tại sao Tề Hạ phải từng gặp Văn Xảo Vân chứ?"
"Nếu anh ta chưa từng gặp người này... cho dù «Tiếng Vọng» của anh ta là tạo ra con người... cũng quá khó khăn đi? Anh ta có thể tạo ra một người từ hư không sao? Nếu Văn Xảo Vân anh ta tạo ra hơi khác so với Văn Xảo Vân chúng ta biết, thì kế hoạch này chẳng phải thất bại rồi sao?"