Tề Hạ vừa dứt lời, Địa Mã liền từ từ nhíu mày.
Hôm nay đúng là một ngày kỳ lạ, gặp ai cô ta cũng thấy quen quen.
Người đàn ông trước mắt này... thậm chí còn quen mắt hơn cả gã xăm trổ vừa tung cú Thái Quyền kia.
"Kỳ quái thật..."
Địa Mã luôn cảm thấy những người này lẽ ra đã biến thành cư dân bản địa từ lâu, tại sao lại bắt đầu hoạt động trở lại?
"Văn Xảo Vân... không chịu bỏ cuộc sao..." Ánh mắt Địa Mã dần trở nên lạnh lẽo, "Chúng ta đã thua bao nhiêu lần rồi... vẫn chưa chịu bỏ cuộc sao?"
Lúc này Bạch Cửu đang đẩy xe trên đường chạy quay đầu nhìn Tề Hạ, trong lòng không khỏi thầm thì.
Người đàn ông trước mắt này vừa nói không cần đánh bóng nữa?
Nhưng anh ta còn chưa nghe luật chơi, lấy đâu ra cách phá giải?
"Anh... anh nói không cần đánh bóng nữa, là ý gì?"
"Những quả bóng này có thể đánh trúng các người không?" Tề Hạ mặt không cảm xúc nhìn quanh một vòng, "Liệu có phải là các người đang tự tìm đánh?"
“Cái gì..." Mọi người trong sân nghe thấy câu này đều sững sờ, vẻ mặt không vui hỏi, "Chúng tôi tự tìm đánh là ý gì? Chẳng lẽ không phải bóng sắt đang tìm chúng tôi sao?"
Tề Hạ nhìn cái xe đẩy phía xa, chỉ vào quả cầu dưới đáy nói: “Có ai ngay từ đầu đã suy nghĩ xem tại sao dưới đáy thứ này lại là một quả cầu không?"
Bạch Cửu nghe xong suy nghĩ một lát: “Dùng quả cầu gỗ thay thế bánh xe gỗ, đương nhiên là để khi chúng tôi đẩy trên mặt băng, việc tiến lên sẽ khó khăn hơn... cái xe này có thể bị trượt."
"Vậy sao?" Tề Hạ khẽ lắc đầu, "Nhưng cái xe đẩy này trông cực kỳ ổn định, quá trình chế tạo nó có lẽ còn tinh xảo hơn các người tưởng tượng, cho nên dù chịu công kích dữ dội như vậy, các người cũng chưa từng bị lật xe đúng không?"