Bạch Cửu đứng trước «Văn Khúc» từ từ nuốt nước bọt, cúi đầu nói nhỏ: “Lục tỷ, em đứng đây rồi, bây giờ mạng em giao cho chị đó."
"Chậc, nói gì thế?" Châu Lục thở dài vẻ mất kiên nhẫn, "Lục tỷ hại em bao giờ chưa?"
"Không, chỉ là chuyện này khó hiểu quá..." Bạch Cửu nói, "Một loại chất lỏng cực lạnh có thể làm người ta bỏng lạnh, vậy mà vẩy sạch trong vòng hai giây lại không sao... nghe có giống thức ăn rơi xuống đất nhặt lên ăn trong vòng ba giây sẽ không có vi khuẩn không?"
"Chậc..." Châu Lục cuối cùng cũng biết Bạch Cửu lo lắng điều gì, "Tiểu Cửu, em đã đích thân đánh bóng, vậy chị sẽ nói nguyên lý chị nghe được cho em biết."
Bạch Cửu từ từ vươn tay ra, bắt chước dáng vẻ của Kiều Gia Kính, đối mặt với «Văn Khúc» như đối mặt với kẻ thù.
"Lục tỷ, chị nói đi."
"Cái hiệu ứng Lai gì gì đó, ý là nếu một chất lỏng đột ngột tiếp xúc với vật thể có nhiệt độ cao hơn nhiều so với nhiệt độ sôi của nó, sẽ không sôi hay bốc hơi ngay lập tức, mà ngược lại sẽ hình thành một lớp bảo vệ bằng hơi nước trên bề mặt, lớp bảo vệ này sẽ bao bọc chất lỏng, khiến nó di chuyển hỗn loạn một thời gian."
"Hả...?"
"Nếu đoán không nhầm, chất lỏng các em gặp phải chắc là «Nitơ lỏng», nhiệt độ sôi của nó là âm một trăm chín mươi mấy độ, chậc, lòng bàn tay người đối với nó mà nói là quá nóng, cho nên sẽ kích hoạt hiệu ứng Lai gì gì đó, khiến chỗ nitơ lỏng này lăn lộn trên tay các em trong thời gian ngắn, mà không làm tổn thương cơ thể các em ngay lập tức, giờ hiểu chưa?"
Bạch Cửu nghe xong khẽ nuốt nước bọt: “Hiệu ứng Leidenfrost... thứ này thực sự có thể được người ta ghi nhớ trong não rồi vận dụng ra sao...?"