Kiều Gia Kính nuốt nước bọt, đưa tay sờ sờ cánh tay mình.
Quả nhiên là bóng sắt, thời điểm bắn ra cũng giống như Ninh Thập Bát nói.
Quả bóng sắt lạnh lẽo kia chỉ lăn một cái trên cánh tay anh, như đã lột sạch một lớp da, để lại cảm giác đau rát bỏng rẫy.
Nhưng sờ kỹ lại thì chỉ bị ma sát một chút, không tính là bị thương.
"Cũng không khó lắm..." Kiều Gia Kính cử động cổ tay, bày lại tư thế, "Xem ra chỉ cần coi đối thủ như một người có thể tung nắm đấm bất cứ lúc nào, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Tuy nói vậy nhưng trên trán Kiều Gia Kính vẫn lấm tấm mồ hôi lạnh.
Có thể đẩy lùi quả bóng sắt đen sì này, thực lực là một phần, may mắn còn là phần lớn hơn.
Chỉ cần góc độ vừa rồi lệch đi một chút, bóng sắt có khả năng sẽ lao thẳng vào ngực anh, không chết cũng tàn phế.
Ví một quả bóng sắt bay tốc độ cao như một "cú đấm" cũng chẳng có gì sai, chỉ là cú đấm này quá nặng.
"Quan Nhị Gia... là vì con quá sùng bái ngài, nên ngài nương tay không hạ sát thủ sao?" Kiều Gia Kính đứng thẳng dậy, chắp tay trước trán, cung kính cúi đầu một cái, "Làm việc theo quy tắc, mong ngài lượng thứ."
Mấy người đang đẩy xe cũng vội vàng hoàn hồn, tranh thủ cơ hội đẩy nhanh tốc độ về phía trước.
"Đợi đã..." Ninh Thập Bát ngồi trên ghế bỗng lên tiếng, "Chị Cửu, đừng nhanh quá."
"Sao vậy?" Bạch Cửu vẫy tay ra hiệu cho mọi người giảm tốc độ, hỏi.
Ninh Thập Bát suy nghĩ một giây, mở miệng nói: “Đúng như em vừa đoán, thời điểm bắn «Bóng» phụ thuộc vào khoảng cách chúng ta di chuyển, cho anh Kiều thêm chút thời gian để anh ấy chuẩn bị lại."
"Được!"
Mọi người chậm lại vài bước, thấy Kiều Gia Kính lại đứng tấn vững vàng, mới từ từ vượt qua tám mét thứ hai.