Địa Mã cảm thấy mấy người mặc đồng phục trước mắt này dường như không giống với những người tham gia bình thường.
"Các người... là tổ chức nào sao?" Địa Mã từ từ đẩy tay Bạch Cửu ra, sau đó nhìn quanh mấy người một lượt, "Các người chuyên đến để chinh phục trò chơi?"
"Không phải đâu." Bạch Cửu lắc đầu, hai bím tóc hai bên cũng đung đưa theo nhịp lắc đầu của cô, "Không biết bọn em là chuyện tốt đó, nếu có ngày bọn em thực sự mang theo mục đích xuất hiện ở đây... thì tình hình sẽ không ổn chút nào đâu."
"Giả thần giả quỷ." Địa Mã bước sang bên cạnh một bước, vươn tay trái ra, chỉ cần dùng một chút sức đã kéo lê cả cái Mộc Ngưu Lưu Mã đi, sau đó từng bước từng bước đi đến trước mặt mọi người.
"Hả?" Kiều Gia Kính đầu tiên là kinh ngạc trước sức mạnh của đối phương, nhưng rất nhanh đã phát hiện ra điều không ổn, "Vãi, cô cho chúng tôi thử ở đây? Không phải trên mặt băng sao?"
"Không được à?" Địa Mã đẩy cái xe đẩy ra phía trước, "Đây là trò chơi của tôi, quy tắc cũng là tôi đặt, tôi muốn các người thử ở đâu thì thử ở đó."
"Nhưng ở đây đâu có băng." Kiều Gia Kính nói, "Cô Mã này, cô có phải hơi ngang ngược rồi không?"
"Thôi đi anh Kiều..." Bạch Cửu kéo kéo tay áo Kiều Gia Kính, "Vốn dĩ là cơ hội cho không biếu không mà, chúng ta cứ trân trọng trước đã."
"Haiz..." Kiều Gia Kính nghe xong bất lực gật đầu, "Cũng được."
"Ai ngồi đây?" Bạch Cửu hỏi.
"Không cần ngồi đâu." Kiều Gia Kính đi sang một bên, bê một tảng đá bỏ đi kích thước vừa phải, bước đi nhẹ nhàng đặt lên ghế, "Mục đích chính của chúng ta không phải tập ngồi xe, mà là tập đẩy xe."
"Oa..." Bạch Cửu nhìn tảng đá nặng ngang người kia, cảm thấy hơi ngạc nhiên, "Anh Kiều, anh nhìn gầy thế mà khỏe thật đó."
"Đúng vậy, tôi cũng có chút bản lĩnh mà." Kiều Gia Kính gật đầu, "Chúng ta cứ coi như trên xe này có người ngồi, chia làm sáu người một nhóm tập đẩy xe. Sân bóng rổ này trông khoảng hơn hai mươi mét, chúng ta cũng đi thử hơn hai mươi bước xem sao."