Bạch Cửu đứng nghe nãy giờ, cảm thấy luật chơi dường như chưa được nói rõ ràng lắm.
"Xin hỏi tại sao chúng tôi phải đẩy cái xe này?" Cô có chút khó hiểu hỏi, "Không phải nói chúng tôi tự mình thực hiện một lượt đi về là được rồi sao?"
"Tất nhiên là không." Địa Mã nói, "Các vị trông không giống người có văn hóa cho lắm, e là chỉ có mình tôi đọc hết «Tam Quốc» nhỉ."
"Không." Vân Thập Cửu lắc đầu, "Chúng tôi e là đều đã đọc rồi, cô muốn nói gì?"
Kiều Gia Kính nghe xong rất tự giác lùi sang một bên.
Đúng vậy, chắc chỉ có mình anh chưa đọc.
"Ồ?" Địa Mã có chút khinh thường vuốt bờm của mình, "Các vị đều đọc rồi? Vậy đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, đã vậy thì các vị nói coi «Mộc Ngưu Lưu Mã» có nguồn gốc ra sao?"
Vân Thập Cửu gần như không do dự trả lời: “Mộc Ngưu Lưu Mã, hẳn là công cụ vận chuyển do Thừa tướng Thục Hán Gia Cát Lượng phát minh vào thời Tam Quốc, chia làm Mộc Ngưu (Trâu gỗ) và Lưu Mã (Ngựa máy). Sử sách ghi chép được Gia Cát Lượng sử dụng khi Bắc phạt từ năm Kiến Hưng thứ chín đến mười hai."
Bạch Cửu cũng mỉm cười, mở miệng nói: “Theo truyền thuyết, tải trọng của Mộc Ngưu Lưu Mã là «lương thực một năm», khoảng hơn bốn trăm cân, hành trình mỗi ngày là «người đi riêng vài chục dặm, đi theo đoàn ba mươi dặm», vận chuyển lương thực cho mười vạn đại quân Thục Hán."
Địa Mã quả thực không ngờ mấy người ăn mặc tùy tiện thế này vừa mở miệng lại tỏ ra khá có học thức, đành gật đầu với vẻ hơi ngạc nhiên.
Lúc này một cô gái cao ráo cũng mở miệng nói: “Tuy tên trò chơi của cô là «Mộc Ngưu Lưu Mã», nhưng thực tế kiểu dáng, diện mạo chân thực của Mộc Ngưu Lưu Mã không ai biết, giải thích về nó trong nhiều tài liệu cũng khác nhau. Có người nói nó chỉ là một cái xe đẩy một bánh bình thường, cũng có người nói nó là kết cấu bằng gỗ có hình dáng trâu và ngựa."