Kiều Gia Kính dẫn tiểu đội của mình đi lòng vòng rất lâu, cuối cùng mới tìm thấy Con Giáp cấp Địa thứ hai.
Ba nam ba nữ trong đội không biết Kiều Gia Kính rốt cuộc đang lo lắng điều gì, nhưng xét thấy trước đó tất cả người của «Mèo» cộng lại cũng không đánh thắng được anh, nên chỉ đành vô điều kiện đi theo anh lượn lờ trên đường phố.
Mãi cho đến khi họ nhìn thấy Địa Mã từ xa.
Địa Mã trông có vẻ là nữ, mang một cái đầu ngựa trắng muốt, bờm ngựa trắng như mái tóc dài rủ xuống đầu.
Cô ta mặc một bộ vest trắng tinh, bên trong là áo sơ mi màu đỏ rượu, lúc này đang đứng trước một sân bóng rổ trong nhà chờ đợi mọi người.
"Chào các cậu."
Thấy có người đi tới, Địa Mã từ xa đã bắt đầu chào hỏi.
Kiều Gia Kính thấy thế gãi đầu, chậm rãi bước tới.
"Mã... Mã..." Kiều Gia Kính ngớ ra hồi lâu, mới không chắc chắn lắm thốt ra ba chữ, "Chị Mã à?"
"Chị cái gì mà chị..." Địa Mã nhíu mày nhìn Kiều Gia Kính, "Thất lễ quá, ít nhất cậu cũng nên gọi tôi là «Địa Mã»."
"Được được được..." Kiều Gia Kính gật đầu, "Chị Địa."
"Thất lễ quá!" Địa Mã hét lên, "Sao lại có kẻ thất lễ như cậu chứ?!"
"Hả?" Kiều Gia Kính cảm thấy hơi oan ức, "Tôi thất lễ chỗ nào chứ? Chẳng phải cô bảo tôi gọi cô là cô Địa sao?"
"Đừng nói nhảm nữa." Địa Mã trông có vẻ tức giận, khí chất nho nhã vừa rồi biến mất tăm chỉ sau một hai câu nói, "Có chơi không?!"
"Ơ..." Kiều Gia Kính sững sờ, "Chơi, chơi chứ... Nhưng cô có thể nói trước cho tôi biết đây là trò chơi gì không?"
"Đua tốc độ tử thần." Địa Mã mất kiên nhẫn nói, "Mỗi người năm viên «Đạo», người sống sót mỗi người mười viên, nhanh lên."
Kiều Gia Kính có chút khó xử quay đầu lại nhìn mấy người phía sau, nhỏ giọng hỏi: “Tôi chọc giận cổ chỗ nào à? ‘Con Giáp’ thường mang họ «Địa» hay họ «Mã»?"