"Ơ cái này..." Bạch Cửu kéo kéo Kiều Gia Kính từ phía sau, "Anh Kiều, hình như không đúng lắm... Em nghe nói trò chơi cấp Địa nếu không đưa vé vào cửa thì không được biết luật chơi đâu."
"Hả? Còn có vụ này nữa à?" Kiều Gia Kính nghe xong lại nhìn Địa Thố, "Này, Thỏ bự, tôi sợ bị lừa lắm, ông nói luật chơi trước được không?"
"Dễ thôi." Địa Thố dứt khoát gật đầu, "Tất nhiên là được."
"Ây da! Người anh em cũng được phết nhỉ!"
"Dù sao tôi cũng sợ phiền phức." Địa Thố nói, "Tôi nói xong luật chơi, nếu cậu thấy không hợp thì đi nhanh cho, đừng làm mất thời gian."
"Tất nhiên tất nhiên." Kiều Gia Kính gật đầu, "Nếu là loại thể lực hoặc vật lộn, kiểu gì tôi cũng phải vào xem thử."
"Vậy e là cậu thất vọng rồi." Địa Thố lắc đầu, "Trong tòa nhà sau lưng tôi tổng cộng có mười sáu căn phòng, các phòng sắp xếp theo hình vuông, mỗi hàng bốn phòng, tổng cộng bốn hàng."
"Ơ..." Kiều Gia Kính gật đầu, "Rồi, rồi sao nữa?"
Địa Thố thấy Kiều Gia Kính có vẻ hứng thú, bèn ngồi xổm xuống đất vẽ một bản phác thảo, nhìn từ xa trông như bàn cờ.
"Mỗi phòng có một cửa ở bốn hướng, tổng cộng bốn cửa." Địa Thố nói xong lại chỉ vào căn phòng ở góc trên cùng bên trái, "Tất cả người tham gia sẽ bắt đầu từ phòng này."
Tiếp đó hắn lại chỉ vào căn phòng ở góc dưới cùng bên phải: “Cuối cùng trốn thoát từ phòng này, nghĩa là chỉ cần các cậu chạy được từ phòng góc trên cùng bên trái đến phòng góc dưới cùng bên phải, coi như thắng trò chơi lần này."
"Ồ...?" Kiều Gia Kính nghe xong cảm thấy đại khái đã hiểu trò chơi này, nhưng vẫn thấy sai sai ở đâu đó, "Chúng tôi chạy kiểu gì? Cứ thế chạy thẳng thôi sao?"
Vân Thập Cửu "Giam Mặc" ở phía sau là người đầu tiên phát hiện ra điểm mấu chốt: “Không đúng... Nếu có thể chạy thẳng, thì thiết lập «Phòng» chẳng còn ý nghĩa gì nữa."