"Cầm súng dí vào đầu tôi?" Địa Thử cười một cái hỏi.
"Đúng vậy." Tề Hạ cũng cười theo một cái, "Chẳng lẽ không phải sao?"
"Chúng ta là đàn ông, trên đời này có rất nhiều thứ khiến chúng ta cúi đầu." Địa Thử nói, "Chúng ta có thể cúi đầu vì cuộc sống, cúi đầu vì gia đình, cúi đầu vì tiền bạc, chúng ta có thể khúm núm vì bất kỳ chuyện nhỏ nhặt nào, chúng ta có thể nước mắt lưng tròng vì gặp một đứa trẻ cô độc bên đường, nhưng sẽ không bao giờ cúi đầu khuất phục trước vũ lực, đây chính là đàn ông chúng ta."
Tề Hạ nghe xong gật đầu: “Tôi càng ngày càng hứng thú với ông rồi đó."
"Nhưng đây cũng là lần cuối cùng rồi." Địa Thử nói, "Tôi đã từ bỏ rồi, cho dù cậu cầm súng dí vào đầu tôi, tôi cũng sẽ không giãy giụa nữa."
Tề Hạ nhất thời không biết nên trả lời sao đây.
Nếu Địa Thử thực sự một lòng muốn chết, vậy còn cần thiết phải lôi kéo hắn không?
"Việc đã đến nước này... tôi chỉ còn một câu cuối cùng muốn nói." Tề Hạ nói.
"Cái gì?"
"Sau cánh cửa phòng số một, tôi đã để lại một quả quất vàng." Tề Hạ nói, "Hiệp này ông vẫn sẽ không chết, bây giờ ông nhận thua, thả chúng tôi ra, chúng ta ai cũng sẽ không chết."
"Cậu...?"
Tuy cách một cánh cửa, nhưng biểu cảm của Địa Thử đã vô cùng khó coi.
Hắn cảm giác mình cho đến phút cuối cùng vẫn bị người đàn ông lạnh lùng này dắt mũi. Khi bạn một lòng muốn sống, có người nói với bạn hôm nay là ngày chết của bạn, khi bạn quyết định đi chết thì hắn lại giao quyền lựa chọn về tay bạn.
"Tại sao cậu lại đùa giỡn với tính mạng của tôi...?" Địa Thử nghiến răng nói, "Việc này đối với cậu thú vị lắm sao?"
"Không không không..." Tề Hạ lắc đầu, "Tôi chỉ là một kẻ lừa đảo, lời tôi nói không biết câu nào là thật, nhưng hiện tại... quả quất vàng đó là thật, ông có thể sống sót cũng là thật."