Tề Hạ đi trong đường hầm tối om một lúc, phát hiện đây là một cầu thang đi xuống, nhưng cấu tạo vô cùng đơn giản.
Nơi này nồng nặc mùi rất lạ, mặt cắt của cầu thang cũng rất ngay ngắn, dường như từ khi xây xong đến nay chưa từng có ai đi vào.
"Đáng tiếc thật..." Tề Hạ sờ bức tường bên cạnh, vẻ mặt thoáng chút tiếc nuối, "Ông đã khéo léo lồng ghép ngũ hành vào trò chơi của mình, nhưng lại chẳng có ai lĩnh hội được, thậm chí ngay cả bản thân ông cũng phải đeo vòng cổ mới có thể tiến hành trò chơi."
Qua một khúc cua rẽ trái, cầu thang bắt đầu đi lên, Tề Hạ sờ tường xác định phương hướng, chẳng bao lâu sau đã nhìn thấy cái nút phát ra ánh sáng xanh lục u ám ở chân tường phía xa.
Anh dứt khoát đưa tay ấn nút, bức tường trước mắt từ từ rung lên, sau đó chậm rãi nâng lên.
Trước mặt chính là Khâu Thập Lục.
"Hang Chuột...?" Khóe miệng Tề Hạ nhếch lên, "Thế thì đúng là giảm độ khó trò chơi đi nhiều quá."
Khâu Thập Lục vẻ mặt khiếp sợ quay đầu nhìn Tề Hạ cầm bốn quả trái cây bước ra từ trong tường, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
"Mày... mày là đi từ..."
Tề Hạ không đáp lời, chỉ đặt cả bốn quả trái cây lên bàn, sau đó lại mở cửa đi ra ngoài.
Bây giờ thời gian rất gấp, tuy Tề Hạ đã tìm được con đường tất thắng, nhưng mỗi lần ban đêm chỉ có mười phút.
"Phải tranh thủ thôi..."
...
Địa Thử ngồi yên trong «Nhà Mèo» một lúc, sau đó đưa tay lấy ra một tấm ảnh hơi phai màu từ trong túi áo vest.
Trên tấm ảnh là hình chụp chung của một nam một nữ, cô gái chu môi làm mặt lác mắt, trông cực kỳ hoạt bát, còn chàng trai thì cười khổ đứng bên cạnh nhìn cô, trong mắt tràn đầy sự cưng chiều.
Địa Thử nhẹ nhàng vuốt ve tấm ảnh, sau đó cẩn thận đặt nó xuống mặt đất cách xa mình, dường như sợ vòng cổ nổ tung sẽ phá hủy tấm ảnh này.