"Bất kể là «Địa Long» hay «Thiên Long», đều là lãnh đạo mà tôi kính yêu nhất." Địa Thử mặt không cảm xúc nói.
Tề Hạ biết nếu Địa Thử thực sự sống lay lắt dưới sự uy hiếp của «Địa Long», chắc chắn là bị nắm thóp. Trước khi giải quyết được «Địa Long», lập trường của hắn không thể có bất kỳ thay đổi nào.
"Vậy cứ thế đi." Tề Hạ nói, "Tiến hành theo kế hoạch, Khâu Thập Lục theo tôi về, La Thập Nhất ở lại đây."
Anh không để ý đến Địa Thử và La Thập Nhất nữa, ra hiệu cho Khâu Thập Lục rồi đi ra cửa, sau đó đi thẳng đến «Hang Chuột». Theo luật chơi, lần «Giải cứu» này đã thành công.
Hai người vừa vào phòng, Tề Hạ đã nghe thấy âm thanh bên tai.
"Chậc, chỗ anh sao rồi?" Châu Lục hỏi, "Lúc nãy chuông reo rồi, Thập Lục còn sống không?"
"Còn sống." Tề Hạ đáp, "Người đã đưa về rồi."
"Nhưng mà... chậc, tôi nói thẳng mẹ nó luôn, chỗ tôi không ổn lắm." Châu Lục chửi thề, "Phòng tôi đèn đỏ sáng rồi."
"«Bẫy chuột» sao?" Tề Hạ nghe xong gật đầu: “Hỏi xem tình hình Vương Bát sao rổi."
"Tôi hỏi rồi, chậc, chỗ nó không sao." Châu Lục có chút không cam lòng nói, "Hiện tại xem ra tôi là nguy hiểm nhất..."
"Không." Tề Hạ lắc đầu, "Bị «Bẫy chuột» bắt không nguy hiểm. Vừa rồi tôi đã quan sát, từ bên ngoài hoàn toàn không thể nhìn ra trong căn phòng này có bắt được chuột hay không."
"Chậc, vậy ý anh là...?"
"Địa Thử từng nói, phải mô phỏng hiệu quả «Bẫy chuột» thật sự." Tề Hạ giải thích, "Xét theo góc độ này, không chỉ «Chuột» không nhìn ra trong phòng có bẫy chuột, mà ngay cả «Mèo» cũng phải đích thân xác nhận mới biết có bắt được «Chuột» hay không."