"Hả...?" Châu Lục có chút không hiểu lời của Tề Hạ, "Anh định...?"
"Tôi muốn gây ra một cơn «Cuồng nộ»." Tề Hạ nói, "Khi «Ban ngày» sắp kết thúc, cô hãy nói nguyên văn lời của tôi cho cô ấy biết, vì cảm xúc của Khâu Thập Lục không ổn định, «Tiếng Vọng» vô dụng, nên cô ấy là người đầu tiên bị tôi từ bỏ, đây là ý của đội trưởng."
"Chậc, anh chắc chứ...?" Châu Lục khựng lại, "Theo sự hiểu biết của tôi về Thập Lục, chuyện «phản bội» này tuyệt đối sẽ làm cô ấy tức chết..."
"Tức chết càng tốt." Tề Hạ đáp một tiếng rồi quay người sang nói với Vương Bát, "Xin lỗi vì vừa rồi đã nói vài lời khó nghe, nhưng tôi nghĩ mình đã biết cậu là người như sao rồi. Từ bây giờ tôi sẽ cho các vị thấy kế hoạch thực sự, xin các vị hãy nghe theo sự sắp xếp của tôi."
"Anh..."
"«Trò chơi» lần này không chỉ đơn thuần là luyện binh." Tề Hạ nói, "Thứ nhất tôi muốn thắng, thứ hai muốn tất cả các vị có được «Tiếng Vọng», thứ ba muốn các vị biết bản lĩnh của tôi, thứ tư tôi muốn hạ gục «Địa Thử»."
Ba người nghe xong lời của Tề Hạ chỉ biết nhìn nhau, người trước mắt này trông thì bình thường, nhưng hóa ra lại là kẻ điên sao?
Người bình thường tham gia trò chơi cấp Địa thậm chí còn chẳng dám nói "muốn thắng", chỉ dám nói "muốn sống", vậy mà anh lại đưa ra một lúc bốn mục đích, còn hy vọng đạt được tất cả trong cái trò chơi mơ hồ này.
"Khoan, khoan nói chuyện khác..." La Thập Nhất nhíu mày nhìn Tề Hạ, "Vừa rồi anh nói muốn hạ gục «Địa Thử»...?"
"Đúng vậy." Tề Hạ gật đầu, "Tôi đã biết đại khái làm sao để tất cả mọi người sống sót và giành chiến thắng trong trò chơi này rồi, nhưng vào phút chót... tôi muốn dồn «Địa Thử» vào đường cùng, chuyện này còn cần sự giúp đỡ của các vị."
La Thập Nhất cảm thấy não mình đã ngừng hoạt động, từ lúc nghe xong luật chơi đến giờ, tổng cộng chưa đến hai mươi phút.
Nếu ai cũng có hai mươi phút, tại sao chỉ có người đàn ông tên Tề Hạ này lại nghĩ được nhiều như vậy?