"Này... Tề Hạ..." Châu Lục cảm thấy có chút kỳ lạ, "Có phải không ổn lắm không? Sao Khâu Thập Lục lại biến mất rồi?"
Trong lòng cô ta thoáng qua một tia lo lắng, vừa định cúi đầu truyền âm thì bị Tề Hạ gọi lại.
"Không cần truyền âm đâu, đi lấy trái cây đi."
Tề Hạ nói xong quay lại vào phòng, đưa tay cầm ba quả đào rồi quay ra.
Những người còn lại sau khi khựng lại một lát cũng cầm trái cây trong phòng mình đi ra, sắc mặt ai nấy đều không được tự nhiên.
Tề Hạ nhìn trái cây trên tay mấy người, lần lượt là ba quả thanh long đỏ rực, ba quả quýt rất nhỏ, ba quả đào, và... một quả lựu.
"Một quả lựu?" Tề Hạ nhíu mày nhìn La Thập Nhất, "Tình huống gì vậy?"
"Phòng đó tổng cộng chỉ có một quả lựu thôi, khoan nói chuyện này đã..." La Thập Nhất nhíu mày, vẻ mặt thận trọng nhìn chằm chằm Tề Hạ, "Thập Lục bị sao vậy, người đâu rồi...?"
"Bị bắt rồi." Tề Hạ nói, "«Chuột» đi dạo ở hành lang đụng phải «Mèo» đi kiếm ăn, nên bị bắt đi rồi, chuyện này rất bình thường mà?"
"Bình thường...?" Vương Bát nghe xong nổi gân xanh, chạy tới túm lấy cổ áo Tề Hạ, "Mày nói cái mẹ gì?! Mày chém gió một hồi về cái kế hoạch chó chết của mày, kết quả bây giờ lại giả vờ bình tĩnh nói là «Bình thường»?"
Tề Hạ lạnh lùng nhìn Vương Bát, khẽ nói: “Cậu có phát hiện ra một vấn đề không?"
"Cái gì...?"
"Cậu một lòng vì các cô ấy, kết quả bảo các cô ấy hôn cậu một cái thì nhận lại vẻ mặt ghét bỏ." Tề Hạ nói với vẻ trêu chọc, "Tôi bịa đại một kế hoạch, dù tôi chẳng hứa hẹn gì, nhưng lại có người sẵn sàng đi chết vì cái sự «bịa đặt» này."
"Mày... Mày..." Vương Bát trợn trừng mắt, đôi mắt đã đỏ ngầu, "Mày là cái thá gì? Dám đối xử với đồng đội tao như vậy?"
"Bao nhiêu năm qua cậu giả vờ mặt dày có tác dụng không?" Tề Hạ từ từ ghé vào tai Vương Bát, "Bất kể các người có bao nhiêu năm giao tình, tôi chỉ cần một câu là có thể thay thế hoàn toàn cậu, phế vật vẫn là phế vật, cậu hiểu không?"