Sau câu nói đó, Châu Lục, La Thập Nhất và Khâu Thập Lục cũng ném cho Tề Hạ ánh mắt khác thường.
Nếu đổi lại là người khác, câu nói của Tề Hạ đủ để mấy người họ lên tiếng phản bác, nhưng Vương Bát lại là một ngoại lệ. Tất cả thành viên của «Mèo» đều không được phép để người ngoài bắt nạt, nhưng lại chẳng có ai muốn lên tiếng bênh vực Vương Bát.
"Tôi chia rẽ nội bộ sao...?" Tề Hạ gật đầu, "Được, cứ cho là theo suy nghĩ của cậu đi, vậy tôi có vài vấn đề muốn hỏi cậu."
"Vấn đề gì?"
"Thứ nhất, đồng đội chúng ta cử đi mỗi lần, cho dù có thể mang về «Thức ăn», thì nhiều nhất cũng chỉ có ba quả, làm sao đảm bảo được «Chỉ số no bụng» của năm người chúng ta?"
"Tôi..." Mắt Vương Bát đảo một vòng, "Đây chỉ là kế hoạch ban đầu của tôi thôi, về sau mỗi lần sẽ cử hai người đi!"
"Hai người?"
"Đúng vậy, nếu hai người đều thành công, mỗi hiệp chúng ta sẽ có sáu quả trái cây, dù thất bại cũng có ba quả." Vương Bát nhấn mạnh, "Tôi không tin vận may của chúng ta tệ đến mức cả hai con «Chuột» đều bị mèo bắt."
"Nhưng theo những gì chúng ta vừa thấy, một căn phòng chỉ có bốn quả trái cây." Tề Hạ nheo mắt nói, "Lần đầu tiên «Chuột» có thể lấy đi ba quả, nhưng từ lần thứ hai ghé thăm căn phòng này, người đó chỉ có thể lấy đi nhiều nhất một quả. Đến lúc đó cho dù không tính đến xác suất thất bại, cả hai người đều lấy được trái cây, thì nhiều nhất cũng chỉ là hai quả. Mà chúng ta vẫn có năm người, cậu định để ai «chết đói»?"
"Hơn nữa..." Tề Hạ đổi giọng, "Chúng ta hoàn toàn không thể xác định liệu những căn phòng còn lại có đều có bốn quả trái cây hay không."
Vương Bát nghe xong đưa tay gãi đầu, ngẫm nghĩ kỹ thì thấy đây quả thực là một vấn đề.
"Tôi, tôi chỉ mới nghĩ ra kế hoạch này tức thì thôi mà! Chắc chắn chưa hoàn thiện, cho nên chúng ta mới đang thảo luận nè!" Vương Bát nói xong nhìn sang mấy người còn lại, dường như hy vọng có ai đó nói đỡ cho mình, "Tôi chỉ muốn cố gắng để đồng đội sống sót thôi, chẳng lẽ xuất phát điểm này là sai sao?"