"Mỗi người năm viên «Đạo» làm vé vào cửa, sau khi chiến thắng, những người sống sót có thể chia đều ba mươi viên «Đạo»."
"Số người tham gia thì sao...?" Tề Hạ nhíu mày hỏi, "Không trùng hợp đến thế chứ... vừa khéo là năm người sao?"
"Cái đó thì không..." Địa Thử cười nói, "Do các vị lãnh đạo trong «Mèo» trước giờ chưa từng đến gây phiền phức cho tôi, nên tôi đại từ bi cho các vị một sự lựa chọn... Các vị có thể chọn năm người tham gia, hoặc cũng có thể chọn sáu người tham gia."
"Ồ...?"
Đây là lần đầu tiên Tề Hạ gặp trường hợp số người chơi không cố định.
"Tôi xin nói rõ trước." Địa Thử tiếp tục, "Nếu năm người tham gia, thì tôi sẽ đóng vai «Mèo», nếu sáu người tham gia, thì cần một người trong số người chơi đóng vai «Mèo»."
Tề Hạ suy nghĩ vài giây rồi mở miệng: “Chúng tôi có thể tự chọn...?"
"Đúng vậy." Địa Thử gật đầu, "Đã là mở cửa làm ăn thì đương nhiên phải ứng phó với nhiều tình huống khác nhau, kèo năm người hay sáu người tôi đều nhận hết."
"Vậy chúng ta chọn sao đây...?" La Thập Nhất ở phía sau thì thầm, "Có cần đi mượn người của đội khác ngay bây giờ không?"
"Tôi thấy được đó." Châu Lục gật đầu nói, "Nếu sáu người đều là người mình, trò chơi này sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều."
Tề Hạ nghe xong nhíu mày.
Mục đích tham gia cấp Địa lần này không phải để trò chơi trở nên dễ dàng, mà là phải tăng độ khó lên mức cao nhất có thể, cho nên không thể cân nhắc tình huống sáu người đều là người mình.
"Năm người chúng ta là đủ." Tề Hạ nói, "Tuy biết rõ đây có thể là cái bẫy, nhưng tôi sẵn sàng nhảy vào."
"Hả...?" Châu Lục có chút nghi hoặc nhìn Tề Hạ, "Có đường dễ cho đi mà không đi... chẳng lẽ mày muốn hại chết tụi tao trong trò chơi sao?"