"Hậu quả...?" Tiền Ngũ nghe xong thần sắc ảm đạm, "Hậu quả không quan trọng, 'Mèo' chúng tôi... chỉ phục tùng mệnh lệnh... không hỏi nguyên do cũng không suy nghĩ về sau..."
"Nói dối." Tề Hạ ngắt lời, "Theo tình hình tôi nghe được, 'Huyền Vũ' quản lý 'giết người cướp Đạo' và 'cược mạng với Mười Hai Con Giáp', một khi cửa ải này không còn, sự công bằng của cả 'Vùng đất cuối cùng' sẽ sụp đổ hoàn toàn."
Sắc mặt Tiền Ngũ vẫn không tốt lắm.
Tề Hạ biết hắn ta đã sớm suy nghĩ đến vấn đề này rồi.
"Cho nên anh thực sự muốn giết 'Huyền Vũ' sao?" Tề Hạ mang theo vẻ nghi ngờ nhìn Tiền Ngũ nói, "Một khi cô ta chết, tất cả người tham gia có thể vì một viên Đạo mà tùy ý chém giết, mà cược mạng của ‘Con Giáp’ cũng không còn trọng tài nữa, đến lúc đó chúng ta làm sao? Cứ dựa vào 'chém giết' để trốn khỏi đây mãi sao?"
"Cũng... không phải là không thể..." Tiền Ngũ nói.
"Đây chỉ là tình huống thứ nhất." Tề Hạ nói, "Nếu có tình huống thứ hai thì sao?"
Tiền Ngũ ngẩng đầu lên nhìn anh: “Tình huống thứ hai?"
"Nếu 'Thần thú' cũng giống như ‘Con Giáp’, là có thể tùy ý thay thế thì sao? Liệu chúng ta giết 'Huyền Vũ' này, ngày mai lại xuất hiện một 'Huyền Vũ' mới không?"
"Cái này..."
"Bây giờ tình báo của chúng ta quá ít." Tề Hạ lắc đầu, "Ở nơi này muốn thực hiện kế hoạch lớn như vậy... chỉ dựa vào chúng ta là không đủ."
"Nhưng ngoài 'Mèo' ra cậu còn có thể trông cậy vào ai?" Tiền Ngũ hỏi ngược lại, "'Cực Đạo'? 'Thiên Đường Khẩu'? Tuy 'người nghe thấy tiếng vọng' càng nhiều càng tốt, nhưng tình hình thực tế là tất cả mọi người đều có toan tính riêng, cả 'Vùng đất cuối cùng' không còn đội ngũ nào đáng tin cậy hơn 'Mèo' nữa."