Tôi nhìn đống vỏ hạt dưa được gói bằng ảnh của tôi, cứ cảm thấy sự việc không giống như tôi tưởng tượng.
Tôi nhận lấy tờ giấy đó, sau đó cười hỏi: "Em dâu, gặp hai lần rồi, chị còn chưa biết tên em là gì đâu?"
"Diêu Kim Đậu." Cô ta nói, "Chị muốn làm gì?"
"Kim Đậu à..." Tôi gật đầu, "Tên hay đó."
"Đi vứt vỏ hạt dưa cho tôi đi, tôi còn muốn ăn nữa." Em dâu nghĩ nghĩ lại nói, "Đúng rồi, chị mang tiền về chưa?"
"Tôi...?" Tôi nhíu mày, cô gái này quả thực khác với tưởng tượng của tôi.
"Nó dám không mang về sao?" Thành Tài từ phía sau đi tới, "Chương Lai Đệ, mày nhìn thấy ảnh trong phòng này rồi chứ? Dưới gầm giường tao còn nhiều lắm."
"Thật không tồi." Tôi nhìn quanh căn phòng, trên mặt lộ ra biểu cảm nhẹ nhõm, sau đó cúi đầu nói với em dâu, "Em dâu, em rõ ràng cũng là phụ nữ, ngồi trong căn phòng này cười sảng khoái, không cảm thấy hơi khó chịu sao?"
"Khó chịu? Tôi khó chịu cái gì?" Kim Đậu lộ ra một nụ cười chế giễu, "Đồ khốn, người bị chụp là chị chứ không phải tôi, chị nếu không đi thành phố, sớm lấy lão Mã, bây giờ còn có mấy chuyện này không?"
"Vậy sao?" Tôi khựng lại, "Nói cách khác vì tôi từng đi thành phố, cho nên mới bị các người coi thường sao?"
"Phụ nữ thành phố lẳng lơ mà." Kim Đậu vươn vai nói, "Chị nguyện ý đi thành phố ngủ với người ta kiếm tiền, tôi không nguyện ý."
Câu này có chút thú vị, hóa ra người không đi thành phố được coi là "trinh tiết", người từng đi thành phố đều lẳng lơ sao?
Các người đang tìm cớ gì cho sự lười biếng và vô dụng của mình vậy?
"Ây da, được rồi, được rồi..." Bố tôi lại cười híp mắt đi tới, "Đừng cãi nhau nữa, Lai Đệ, em dâu con nói cũng không sai mà, lão Mã bị bắt rồi không sao, con ở nhà uống nhiều sữa chút, trong làng còn rất nhiều đàn ông chưa vợ, đợi ngực con to lên, bố lại chọn cho con một nhà nhé."
"Đúng vậy!" Mẹ tôi nói, "Hai đời chồng rồi, lần này không dễ bán đâu, bán được năm vạn tệ là thắp hương cầu khấn rồi..."
Ha ha.