"Này! Tần Đinh Đông!!"
Tô Thiểm vội vàng lật Tần Đinh Đông lại, sau đó vỗ vỗ mặt cô ấy, chỉ cảm thấy má cô ấy nóng hầm hập.
"Không ổn lắm..."
Tô Thiểm quyết đoán đưa tay sờ cổ Tần Đinh Đông, sau khi xác nhận cô ấy còn mạch đập lại ghé tai nghe nhịp thở của cô ấy.
Hiện tại cô ấy vẫn còn sống, nhưng đã không còn hô hấp.
Tô Thiểm không do dự, bóp miệng Tần Đinh Đông ra, đưa tay vào móc ra mấy cục băng vụn.
Tiếp đó cô cởi khuy áo ngực của Tần Đinh Đông, dùng ngón cái xác định vị trí xương ức của Tần Đinh Đông, lại dịch xuống dưới ba cm, sau đó quỳ trên mặt đất dựng thẳng người lên, hai tay chắp lại dùng sức ấn xuống.
Cô mượn sức nặng của cả phần thân trên điên cuồng ấn xuống, khoảng hai ba mươi lần, cô thả lỏng hai tay, sau đó bịt mũi Tần Đinh Đông lại, thổi hai hơi vào miệng.
Sau khi buông tay, Tô Thiểm lại nằm xuống, nghe nhịp thở của Tần Đinh Đông, tình hình vẫn không khả quan lắm.
Chương Thần Trạch đến trước phòng Lâm Cầm đỡ cô ấy dậy, hai người cùng nhau di chuyển bước chân đến bên cạnh Tô Thiểm.
Nghề nghiệp của ba người đều khá đặc thù, họ ít nhiều đều hiểu một số kiến thức sơ cứu, nhưng trong sách chưa bao giờ dạy họ phải cấp cứu một người cùng lúc trải qua bão cát, lũ lụt, khí độc, mưa đá, cháy rừng như thế nào.
Chẳng mấy chốc, Tô Thiểm đã mặt đầy mồ hôi, hai tay ấn ngực cũng ngày càng mất sức.
"Để tôi..." Luật sư Chương vỗ vai Tô Thiểm, bảo cô đứng sang một bên, tiếp đó bản thân cũng thẳng người dậy, bắt đầu làm hô hấp nhân tạo cho Tần Đinh Đông.
Thấy mấy người kiên trì không bỏ cuộc, Địa Tuất chậm rãi đẩy cửa phòng mình ra, đi đến trước mặt họ.
"Có cần thiết không?" Địa Tuất hỏi, "Bây giờ cứu cô ta không có ý nghĩa gì nữa, cô ta dù có tỉnh lại cũng sẽ khó chịu muốn chết."
Ba cô gái không ai để ý đến hắn ta, chỉ tập trung tinh thần nhìn chằm chằm Tần Đinh Đông, Tô Thiểm trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Tần Đinh Đông, dùng hai tay đỡ đầu cô ấy, nếu để cô ấy tiếp tục nghiêng đầu, hô hấp sẽ càng khó khăn hơn.