Chương Thần Trạch gật đầu: "Màu xanh lá tượng trưng cho hòa bình, tôi chọn màu xanh lá."
Lâm Cầm nghe xong gật đầu: "Tôi chọn phòng màu cam."
"Vậy hết cách rồi, tôi cuối cùng nhé." Tần Đinh Đông vươn vai, "Tôi đi phòng màu xDương ca."
Mấy người lần lượt đứng vào trong phòng, đứng trước bàn của mình, sau đó lần lượt quay người đóng cửa lại.
Tần Đinh Đông vừa đóng cửa lại, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, cô vội vàng lay cửa vài cái, cố gắng mở cửa ra.
"Chết rồi..." Cô lộ vẻ bất an, vừa rồi mình quên nói một chuyện vô cùng quan trọng.
Mặc dù "quy tắc trò chơi" mọi người đã đại khái biết, nhưng quy tắc của “Vùng Đất Cuối Cùng" lại quên nói với Tô Thiểm.
Trong những ký ức xa xưa của cô, người phụ nữ này khi nghiêm túc lên thì vô cùng nguy hiểm, cô ấy sẽ vì đại cục mà không ngần ngại giết chết bất kỳ ai.
Nhưng trò chơi này tuyệt đối không thể làm như vậy, nếu đoán không nhầm thì bốn người chỉ có hai trường hợp --
Hoặc là toàn bộ tử vong, hoặc là toàn bộ sống sót.
Dù sao đây cũng là trò chơi của "Địa Tuất", nó tượng trưng cho sự "đoàn kết", đấu đá lẫn nhau chỉ càng đẩy nhanh sự diệt vong.
Tần Đinh Đông dùng sức đẩy cửa vài cái, phát hiện hoàn toàn không có tác dụng, cuối cùng cũng chỉ đành bỏ cuộc.
Tô Thiểm tuy là người thông minh, nhưng cô ấy có thể đoán được những quy tắc không ai giảng giải này không?
Chỉ tiếc là mấy trò chơi tham gia ban ngày hôm nay không có "Chó", chưa kịp kể cho Tô Thiểm , người mới thông minh này về loại hình trò chơi của "Chó".
"Tô Thiểm..." Tần Đinh Đông nhìn cô qua lớp kính, sau đó vỗ vỗ vào tường của mình.
Tô Thiểm nhận ra ánh mắt của Tần Đinh Đông, sau đó quay đầu sang phải nhìn cô.
Tần Đinh Đông dán sát vào kính, đưa tay chỉ vào Địa Tuất, sau đó dùng khẩu hình nói ra hai chữ.