Hàn Nhất Mặc vừa dứt lời, mọi người chỉ cảm thấy cả căn phòng đều rung chuyển nhẹ một cái.
"Cái gì...?" Sở Thiên Thu nhíu mày nhìn hắn, "Cái gì gọi là 'không có Tề Hạ thì không sống nổi'?"
"Đám nhân vật phụ các người đã bị 'Đấng Cứu Thế' vứt bỏ rồi..." Hàn Nhất Mặc giọng run rẩy nói, "Các người thế mà còn dám mạnh miệng lên kế hoạch cho tương lai...? Không có bất kỳ 'nhân vật phụ' nào trong tiểu thuyết có thể làm nên chuyện lớn cả...!"
"Nhân vật phụ...?"
Sở Thiên Thu và Yến Tri Xuân đều ngẩn ra, cảm thấy người đàn ông trước mắt tám phần là điên rồi. Hai người họ đều là những nhân vật lừng lẫy ở “Vùng Đất Cuối Cùng", sao lại thành "nhân vật phụ" của người khác được?
"Chuyện này phải làm sao... chuyện này phải làm sao đây?!" Hàn Nhất Mặc căng thẳng nói, "Đây rốt cuộc là đoạn cốt truyện nào...?"
Bác sĩ Triệu quay đầu vỗ vỗ Hàn Nhất Mặc: "Người anh em... cậu bình tĩnh một chút, tình hình đâu có tệ như cậu nói?"
"Còn chưa tệ à?!" Hàn Nhất Mặc hét lên, "Tình hình bây giờ đã tệ hại thấu trời rồi!! Thằng 'nhân vật chính' là tao mẹ nó đã lạc mất 'Đấng Cứu Thế' rồi!!"
Mọi người không ai theo kịp mạch não của Hàn Nhất Mặc, chỉ có thể ngây ra nhìn hắn.
"Trời ơi..." Hàn Nhất Mặc ngồi xổm xuống túm lấy tóc mình, mọi người chỉ cảm thấy cả tòa nhà dạy học lại rung chuyển một cái, "Tiếp theo rốt cuộc phải làm sao...? Rốt cuộc ai có thể bảo vệ tôi?!"
Vân Dao cảm thấy người đàn ông trước mắt dường như có chút nguy hiểm, cô che chở Điềm Điềm ra sau lưng, khó hiểu nhìn hắn: "Tại sao anh không nghĩ cách tự bảo vệ mình?"
"Tôi bảo vệ bản thân kiểu gì?! Nếu gặp phải khó khăn căn bản không giải quyết được thì làm sao?!" Hàn Nhất Mặc vẻ mặt điên cuồng ngẩng đầu hỏi, "Nếu như giống thế giới thực... ở đây cũng động đất thì làm sao?!"
Vừa dứt lời, cả căn phòng bắt đầu rung lắc liên tục.
"Cậu, cậu đợi đã..."
Sở Thiên Thu cảm thấy sự việc không ổn lắm, ngay cả người đàn ông này cũng là ‘kẻ nghe thấy tiếng vọng’ sao? Tại sao chưa có ai từng nghe thấy tên?
Hắn ta thế mà có thể làm rung chuyển mặt đất?