Trong phòng bác sĩ Triệu, lúc này anh ta đang đầu đầy mồ hôi kiểm tra vết thương của Trần Tuấn Nam.
Anh ta cảm thấy sự việc có chút khó giải quyết.
Vết thương của người đàn ông này không hoàn toàn là vết cắt, ngược lại xen lẫn vết bầm tím, dường như thứ khiến anh ta đầy thương tích không phải là lưỡi dao, mà là dùi nhọn. Những cái dùi nhọn này cắm vào cơ thể anh ta, sau đó lại rạch dọc, vừa tạo ra vết thương vừa xé rách một lượng lớn da thịt.
Người bình thường không thể giữ tỉnh táo dưới cơn đau này, nhưng người đàn ông này vẫn tỉnh.
Chẳng lẽ anh ta từng chịu nhiều vết thương như vậy sao?
"Này... người anh em." Bác sĩ Triệu vỗ vỗ mặt Trần Tuấn Nam, "Bây giờ anh không được ngủ, chúng tôi không có thuốc tê, chỉ có một số thiết bị đơn giản có thể xử lý vết thương... anh phải liên tục nói chuyện với tôi, biết chưa?"
"Mẹ nó... tiểu gia biết cái quỷ gì..." Trần Tuấn Nam hai mắt vô thần nhìn trần nhà chửi thầm một tiếng, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Bác sĩ Triệu lục lọi những thứ "Thiên Đường Khẩu" chuẩn bị, những thứ như kéo và dao có rất nhiều, nhưng không phù hợp tiêu chuẩn y tế lắm, hẳn đều là văn phòng phẩm trong trường học, ở đây không có kim chỉ, thứ duy nhất có thể sử dụng có lẽ là...
Bác sĩ Triệu lấy ra một cái dập ghim từ trong đống đạo cụ, sau đó mở ra xem ghim bên trong, điều kiện đơn sơ như vậy rồi, lúc này dập ghim nói không chừng là lựa chọn tốt nhất.
Trần Tuấn Nam quay đầu nhìn bác sĩ Triệu, biểu cảm vô cùng phức tạp nuốt nước miếng: "Đợi chút... có thể để tiểu gia nói hai câu không?"
"Được, chúng ta cần nói chuyện liên tục mới được." Bác sĩ Triệu gài dập ghim lại sau đó tách đế và thân máy ra, cúi đầu bắt đầu kiểm tra vết thương của Trần Tuấn Nam, "Trong lúc tôi xử lý vết thương cho anh chúng ta cần nói chuyện liên tục, anh tuyệt đối không được ngủ."