Bụi bặm lắng xuống, Trần Tuấn Nam thò đầu nhìn, Địa Xà lão già này lúc này vậy mà lại chống đỡ được quả cầu sắt lần nữa.
"Lợi hại đó, lão già."
Trần Tuấn Nam nén đau đớn khắp người nhảy về phía trước, tránh vài cái gai nhọn đứng trên quả cầu sắt.
Địa Xà chỉ cảm thấy hai tay mình càng thêm mất sức.
"Mày, tụi mày đã làm gì?" Hắn ta không hiểu tại sao lúc này quả cầu sắt lại rơi xuống lần nữa.
"Không sao đâu, lão già, lão cứ chống đỡ trước đi, chúng tôi chuẩn bị giết ông."
"Giết tao...?" Địa Xà nghiến chặt răng, "Mày còn chưa hiểu sao? Nhóc con, thứ này không giết được tao!!"
"Vậy sao?" Trần Tuấn Nam đứng dậy, nhảy nhót trên quả cầu sắt khổng lồ, "Tôi nhớ trò chơi này của lão không có giới hạn thời gian đúng không? Vậy tôi cứ ở đây chơi, xem cái tay chân già nua của lão có thể kiên trì bao lâu."
"Mẹ nó mày..." Địa Xà nhìn tình hình hiện tại, "Có thể mày không biết... tao còn đòn sát thủ, cho dù mày cứ nhảy ở đây, tao cũng tuyệt đối không thể chết!!"
"Đòn sát thủ chứ gì? Nào, thể hiện đi." Trần Tuấn Nam nói xong lại dùng chân đạp mạnh xuống quả cầu sắt, "Để tiểu gia xem lão còn tài nghệ ẩn giấu gì."
Địa Xà dần cảm thấy hai tay hơi đau nhức.
Quả cầu sắt khổng lồ này chống đỡ một lúc đối với cấp "Địa" không phải việc khó, nhưng nếu phải cứ nâng nó mãi chắc chắn sẽ kiệt sức mà chết.
Địa Xà lẳng lặng đợi một lúc, cảm thấy không đúng lắm, để có thể giết chết người tham gia chính xác không sai sót, mỗi lần hắn ta đều bảo trì thiết bị, nhưng quả cầu sắt lần này tại sao nửa ngày không bay lên?
Do tầm nhìn hạn chế, hắn ta hoàn toàn không biết sợi xích sắt buộc quả cầu sắt đã đứt rồi.
"Mẹ nó... tụi mày giở trò gì?" Địa Xà suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn nhìn về phía màn hình hiển thị ở trung tâm sân chơi.
Trần Tuấn Nam nghe xong cười giận dữ: "Chúng tôi mẹ nó mua chuộc Huyền Vũ rồi, bây giờ chuẩn bị hợp sức giết chết ông!"