Vòng hai mươi bảy.
Mọi thứ như Trần Tuấn Nam dự liệu, quả cầu sắt đập một mạch từ "-2" sang "3", giết sạch "Số chẵn" dọc đường, bây giờ đã lướt qua "cô gái váy trắng", treo lơ lửng trên đầu người bên trái cô ấy.
Phòng đối diện Trần Tuấn Nam, một cô gái mặc váy trắng cầm điện thoại, mỉm cười chờ đợi.
Không bao lâu sau, cô ấy mở miệng hỏi: "Đại ca, vừa rồi anh nói anh tên là gì?"
"Tôi, tôi tên là Chung Chấn..."
"Cái tên này không tồi, đại ca." Cô gái váy trắng gật đầu, "Lần này anh chọn cái gì?"
Chung Chấn nghiến răng, môi trắng bệch hỏi: "Có thể đừng hành hạ tôi nữa không...?"
"Sao có thể chứ?" Cô gái váy trắng cười nói, "Anh có thể tiếp tục chọn ‘Nô’ mà, nếu không tin, chúng ta có thể thử lại lần nữa."
Cô gái váy trắng che miệng cười, mà Chung Chấn ở phòng khác cũng che miệng mình.
"Tôi tin... tôi tin hết..." Chung Chấn hoảng loạn gật đầu, "Cô nói gì tôi cũng đồng ý, tôi bây giờ còn chưa thể chết... cô đừng bắt tôi chọn ‘Dét’ nữa..."
"Sao có thể chứ?" Cô gái váy trắng cười nhíu mày, "Đại ca, anh tự nhìn xem, là chính anh muốn chọn ‘Dét’ mà."
Chung Chấn cúi đầu nhìn, trong nháy mắt lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng.
Tay trái hắn ta không biết từ lúc nào đã đưa ra, di chuyển về phía nút ‘Dét’.
"Cô gái... cô đừng... tôi bây giờ không thể chết..." Chung Chấn vẻ mặt kinh hoàng nói, "Cô để tôi 'nghe thấy tiếng vọng' trước đi... chỉ cần tôi có thể giết chết người quen, chết thì chết..."
"Ồ...?" Cô gái váy trắng vuốt tóc dài của mình, "Vậy anh mau rụt tay lại đi, muộn là ấn vào đó."
Chung Chấn nghe xong ném điện thoại đi, sau đó dùng tay phải nắm chặt tay trái của mình.
Lúc này tay trái giống như bị ma ám, dũng cảm tiến về phía nút bấm, vất vả lắm mới dùng hết sức lực giữ được tay trái, nhưng giây tiếp theo cả cơ thể hắn ta bắt đầu di chuyển về phía trước.