"Anh biết quá khứ của tôi...?" Vân Dao nhíu mày hỏi, "Anh cũng biết câu chuyện của Điềm Điềm?"
"Không chỉ vậy đâu..." Trần Tuấn Nam cười nói, "'Vận may lớn' và 'Vật khéo léo', đối với chúng tôi mà nói thiếu một thứ cũng không được."
"Vật khéo léo...?" Vân Dao cúi đầu suy nghĩ một lúc, nói: "Tôi hiểu rồi, lần này chúng ta liên thủ đi. Có lẽ anh có thể khiến tôi tìm lại động lực sống tiếp."
"Ha!" Trần Tuấn Nam cười nói, "Thế mới đúng chứ."
"Nhưng..." Vân Dao đổi giọng nói, "Tuy trước đó tôi đã nói dối anh vài lần... nhưng lần này thì không."
"Hả?!" Trái tim vừa buông xuống của Trần Tuấn Nam lập tức treo lên.
"Câu hỏi tôi vừa nhận được, quả thực là cái này." Vân Dao nói, "Địa Xà dường như thực sự ở bên phải chúng ta."
“Nếu đã như vậy..." Trần Tuấn Nam nói, "Chỉ có thể chứng minh Địa Xà lão già đó ngốc hơn tôi tưởng tượng nhiều, hắn thực sự chó cùng rứt giậu rồi."
"Vậy chúng ta tiếp theo phải làm sao?"
"Câu hỏi lần này chỉ có thể chọn ‘Nô’, nếu không quả cầu sắt không quay lại, cô sẽ gặp nguy hiểm." Trần Tuấn Nam nói, "Giao cho tôi đi."
Hai người cúp điện thoại, Trần Tuấn Nam tính toán vị trí quả cầu sắt, trực tiếp ấn ‘Nô’.
Bây giờ tọa độ quả cầu sắt là "2", phải để nó quay lại "3", nếu không vòng sau độ nguy hiểm quá cao,
Dù sao Vân Dao là "0".
Trần Tuấn Nam suy nghĩ một lúc, gọi điện thoại cho Từ Thiến.
"Chị Thiến..." Trần Tuấn Nam suy tư nói, "Chị vừa rồi đã truyền câu hỏi xuống chưa?"
"Đây chẳng phải lời thừa sao?" Từ Thiến bực bội hỏi ngược lại, "Vừa rồi tôi chính mắt nhìn thấy Địa Xà tham gia trò chơi mà! Sao tôi có thể không truyền xuống chứ?"
"Cũng đúng." Trần Tuấn Nam cảm thấy mình hình như lại lo lắng quá mức rồi, nhưng trải qua chuyện của Vân Dao vừa rồi, hắn nhìn ai cũng giống như đang nói dối.
Thật hy vọng lúc này Tề Hạ ở đây, dù sao anh ấy liếc mắt là có thể nhìn thấu lời nói dối của tất cả mọi người.